hần.”
Dao nhi cười yếu ớt khẽ cúi đầu, tâm tình Hoàng Phủ Hiên cực kỳ vui mừng, lòng hiếu kỳ bị treo lên, hỏi: “Trương tướng quân cớ gì nói ra lời ấy? Chẳng lẽ hoàng hậu có hành động gì sao?”
Trương Lập, Hoàng Phủ Hiên, Hàn Tuấn cùng là sư huynh
đệ một môn, quan hệ bình thường rất tốt, lúc này Trương Lập cũng không
kiêng kỵ lễ quân thần, cười nói: “Trước đó nương nương vọt vào Dương
thành, rút kiếm chém vỡ cái bàn gỗ, ép thần xuất binh tới Vu Sơn cứu
hoàng thượng đó!”
Ha ha ha. . . . Mấy người vui vẻ cười to, đều
là bởi vì hành động của hoàng hậu nương nương, cũng cảm thấy cao hứng vì hoàng thượng, cưới được một hoàng hậu đủ cả tài sắc.
Dao nhi
nhàn nhạt cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Các ngươi đừng cười ta, mấy
ngày nay hoàng thượng sống ở Vu Sơn chịu rất nhiều khổ, chúng ta nên
tranh thủ thời gian trở về!”
Lời ấy của Dao nhi ngược lại nhắc
nhở bọn họ, ngắm nhìn sắc mặt mệt mỏi, mắt hơi sưng của hoàng thượng giờ phút này, mấy ngày nay ở chân núi nhất định là nghỉ ngơi không tốt cũng ăn không ngon. Bọn họ không dừng lại nữa, đoàn người đi về phía dịch
quán Dương thành.
Lạc Thành mất mà được lại, cả nước vui mừng.
Hoàng thượng xếp đặt buổi tiệc ở bên trong dịch quán Vu thành, quân thần cùng vui mừng.
Cho đến màn đêm buông xuống, trên tiệc rượu vẫn
cao giọng không ngừng, Dao nhi thừa dịp mọi người không để ý, nàng len
lén chạy ra ngoài, tìm một góc an tĩnh, đắm chìm trong bóng đêm. Bóng
cây loang lổ, huống chi tối nay Dao nhi áo trắng, hợp với đêm yên tĩnh
này lại càng tăng thêm sức mạnh, giống như tiên tử Nguyệt cung hạ phàm.
Không muốn ở lại trên bàn rượu, bởi vì lúc tỉnh táo, có thể khống chế suy
nghĩ của mình rất tốt, nàng sợ uống say sẽ thay đổi yếu ớt không chịu
nổi một kích. Vì vậy nàng một mình ra đây.
Trong đại sảnh, Hoàng Phủ Hiên nhìn chung quanh, nhưng không thấy bóng dáng của nàng, hắn yên lặng để ly rượu xuống, nụ cười ở khóe miệng cũng chầm chậm biến mất. Ra cửa, quả nhiên thấy thân thể cô đơn nhỏ nhắn của Dao nhi bao phủ trong
đêm đen, ánh trăng sáng trong, nàng ở trong ánh trăng lạnh lùng hiện ra
trước mắt, lại quá nhỏ bé, làm đau lòng người.
Hoàng Phủ Hiên để nhẹ bước bước đến gần, ôm nàng vào trong ngực, dịu dàng hỏi: “Sao một thân một mình ở chỗ này?”
Xúc cảm khiến Dao nhi hơi ngẩn ra, nhưng nàng không giãy dụa phản kháng,
nhẹ giọng nói nhỏ: “Bên trong buồn bực cực kỳ, ra ngoài hóng mát một
chút.”
“Ngươi thì sao? Sao không uống rượu với các tướng sĩ?”
Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi môi đỏ thắm mềm mại hé mở, khẽ mở khẽ đóng,
đối với nam nhân mà nói, đó là hấp dẫn trí mạng, dĩ nhiên cũng khiến cho Hoàng Phủ Hiên khó thở.
Hoàng Phủ Hiên đè nén một đoàn lửa trong lòng, dịu dàng cười cười, nói: “Sợ nàng nhàm chán, ra ngoài với nàng!”
Không biết có phải ông trời chú định, hắn không nói lời ngon tiếng ngọt,
nhưng mỗi lần bật thốt lên nói đều là vì nàng, khiến trái tim bình tĩnh
của nàng có một tia rung động.
Dao nhi cười nhạt không nói gì,
khẽ ngửa đầu, ánh mắt khóa chặt trên trăng sáng mềm mại, dấu vết mơ hồ
bên trong khiến cho nàng tò mò, vì vậy nàng quỷ thần xui khiến hỏi:
“Thường Nga ở trong trăng sáng là cô độc? Hay là vui vẻ?”
Hoàng
Phủ Hiên học tư thế của nàng, ngửa đầu nhìn về bầu trời đêm, để Dao nhi
thoải mái tựa vào trước ngực hắn, hắn lẩm bẩm nói nhỏ: “Nàng vui vẻ, mặc dù không thể nắm tay người yêu, nhưng nàng sẽ ở bầu trời vĩnh viễn bảo
vệ hắn, hắn vui vẻ, nàng cười với hắn, hắn khổ sở, nàng khóc với hắn.
Mỗi ngày như thế, gió mặc gió, ta nghĩ, nàng vẫn vui vẻ.”
“Vậy
sao? người yêu của Thường Nga thật rất may mắn!” Loại tình yêu như nước, lạnh nhạt không dấu vết này, Dao nhi rất hướng tới, mặc dù không oanh
oanh liệt liệt, nhưng từng ly từng tý đều sâu tận xương tủy, khắc cốt
minh tâm.
Nghe giọng nói nhẹ nhàng mà hâm mộ của nàng, Hoàng Phủ Hiên siết chặt cánh tay, ôm nàng càng chặt hơn, nhỏ giọng thề ở bên tai nàng: “Ta cũng sẽ bảo vệ nàng như ánh trăng, bất kể nàng có cần hay
không!”
Lời của hắn xâm nhập lòng nàng, đâm vào xương tủy. Nàng kinh ngạc không biết làm phản ứng gì.
Sự trầm mặc của nàng, khiến hắn không có cách nào, không đợi nàng cự
tuyệt, có lẽ là sợ! Hoàng Phủ Hiên cười yếu ớt nói: “Dao nhi, chúng ta
vào trong phòng uống một phen!” đưa lưng về phía hắn, Dao nhi không biết trong tươi cười của hắn lộ ra một tia khổ sở.
Dao nhi bị hắn
kéo mạnh vào phòng, bọn hạ nhân rất nhanh chuẩn bị tốt rượu và thức ăn.
Hai người ngồi đối diện, Hoàng Phủ Hiên rót đầy vào ly rượu, nâng ly:
“Tới Dao nhi, chúng ta cạn ly!”
Sắc mặt Dao nhi không vui, yên
lặng cầm ly rượu lên, Hoàng Phủ Hiên hơi ngửa đầu, uống một hơi cạn
sạch. Mà Dao nhi lại nhấp nhẹ, trên môi dính một chút rượu đắng.
Hoàng Phủ Hiên rót rượu tiếp, đều rất nhanh uống cạn. Gấp mà mau, khiến hắn
nghẹn đỏ mặt, Dao nhi thật là lo lắng, chân mày nhíu lại, đứng dậy muốn
giành ly rượu của hắn: “Hiên, tối nay ngươi đã uống rất nhiều, đừng uống nữa.”
“Không có sao Dao nhi!” Hắn quật cường không chịu nghe lời nói, Dao nhi cũng không cản hắn nữa, cứ để mặc hắn một lần!
