đi không phải đáp ứng ta không thể tự mình mạo hiểm sao?” Nàng nhẹ nhàng đánh hắn, chu
môi, không ngừng oán giận.
Bọn Hàn Tuấn quay mặt qua chỗ khác,
không dám nhìn vợ chồng son bọn họ liếc mắt đưa tình, mới vừa rồi hoàng
hậu còn như anh thư dùng lửa tập kích Tháp Nhĩ, thế nào chỉ chớp mắt đã
biến thành giai nhân nũng nịu?
Vậy mà tâm tình Hoàng Phủ Hiên
lại vui vẻ, một là: chiến tranh thắng lợi, hai là: Dao nhi thẹn thùng
động lòng người, trước kia hắn luôn nghĩ Dao nhi có thể ở trong lòng hắn làm nũng thì thật tốt, hiện tại rốt cuộc thực hiện được nguyện vọng
này, hắn chờ đợi ngày này đã rất lâu rất lâu.
Hàn Tuấn len lén
liếc bộ dáng hạnh phúc của Hoàng Phủ Hiên, không nhịn được lên tiếng
giải thích: “Hoàng hậu nương nương, đây là mưu kế của hoàng thượng!”
“Mưu kế?” Dao nhi ngẩng đầu lên từ trong ngực Hoàng Phủ Hiên, nhìn Hàn Tuấn
một cái, lại tập trung ánh mắt ở trên người Hoàng Phủ Hiên, hi vọng hắn
có thể giải thích một phen.
Vậy mà Hoàng Phủ Hiên cư nhiên chỉ
mở nửa cái nút, cúi đầu cưng chiều nhìn nàng, khóe miệng còn có một độ
cong tế nhị, nói: “Nàng lập tức sẽ hiểu!”
Đáy mắt Dao nhi đều là mê hoặc, chợt tiếng vó ngựa càng ngày càng rõ ràng, Dao nhi nhìn phương hướng tiếng vó ngựa truyền tới, chỉ thấy một người lính cởi ngựa chạy
như bay đến, khi đến bên cạnh Hoàng Phủ Hiên, lập tức nhảy xuống ngựa,
quỳ một chân trên đất, nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, Hàn tướng quân đã
chiếm lĩnh Lạc Thành, Trương Lập tướng quân lập tức chạy tới Vu thành
hội hợp cùng hoàng thượng.”
“Tốt, tốt, tốt, khải hoàn hồi
doanh!” Hoàng Phủ Hiên ra lệnh một tiếng, chúng tướng sĩ đã cưỡi lên
ngựa chuẩn bị về Vu thành, mà Dao nhi vẫn còn ngây ngốc đứng, trong đầu
quanh quẩn lời binh lính nói, nhưng nàng vẫn chưa rỏ, rốt cuộc là mưu kế gì.
Lúc này, “A. . . .” Nàng thét kinh hãi một tiếng, bởi vì
nàng còn chưa lấy lại tinh thần, Hoàng Phủ Hiên đã ôm eo thon của nàng,
nàng đã nhảy lên lưng ngựa. Hơi thở ấm áp của Hoàng Phủ Hiên phun trên
cần cổ nàng, chọc cho nàng đỏ bừng cả mặt, thân thể cứng ngắc, không dám nói gì.
Đối với phản ứng đờ đẫn của nàng, Hoàng Phủ Hiên rất
hài lòng, hắn lại gần bên tai nàng, lẩm bẩm nói nhỏ: “Dao nhi, giằng co
nửa đêm, nghỉ ngơi thật tốt đi, một lát nàng sẽ hiểu.”
“Ta đã hiểu!” Dao nhi khẽ ghé mắt, vừa nhìn tròng mắt Hoàng Phủ Hiên, vừa nói.
Hoàng Phủ Hiên nhếch miệng, cười nhạt một tiếng, khiêm tốn hỏi: “Nói nghe một chút!”
Theo như lời mới vừa rồi binh lính nói và lời Hàn Tuấn nói để phỏng đoán,
trong lòng Dao nhi đã có đáp án, nàng đầu đuôi gốc ngọn nói ra suy nghĩ
trong nội tâm: “Ban đêm ngươi tập kích đại doanh Tháp Nhĩ lại giả bộ
binh bại trốn lên Vu sơn, tìm đường sống trong cõi chết, Tháp Nhĩ hữu
dũng vô mưu, vì vậy đắc chí, đắc ý quên hình. Ngươi bị vây trên Vu Sơn,
Tháp Nhĩ buông lỏng đề phòng. Vì vậy ngươi bảo Hàn tuấn tướng quân thừa
dịp ban đêm đánh lén Tháp Nhĩ, cũng bảo Hàn lão tướng quân và Trương Lập tướng quân hai mặt giáp công, tấn công Lạc Thành. Ta nói đúng không?”
Dao nhi chớp mắt, nhẹ giọng hỏi thăm. Nàng nói xong những câu có lý hơn nữa đánh trúng chỗ yếu, Hoàng Phủ Hiên nghe say sưa, lại càng thương yêu
nàng hơn, đưa bàn tay ra, nhẹ nhàng ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng,
tán dương: “Dao nhi quả nhiên thông minh! Liếc thấu tâm tư của ta.”
Dao nhi không lưu tình đánh rụng tay của hắn, căm tức nhìn hắn, hung hăng
chất vấn: “Ngươi thật giỏi, trù hoạch kế trong kế, nhưng có biết lúc ta
nghe hấy ngươi bị vây Vu Sơn lo lắng cỡ nào không?”
“Ta sai rồi
Dao nhi, về sau không bao giờ khiến cho nàng lo lắng nữa.” Hoàng Phủ
Hiên ôm hông của nàng, giọng nói mềm nhũn, khiến hỏa khí của Dao nhi lập tức tan thành mây khói. Tựa vào trong ngực cứng rắn của hắn, khẽ khép
lại hai mắt, lẳng lặng lắng nghe tiếng tim đập có lực của hắn/
Nhìn thấy chiến tranh tàn khốc, nhìn thấy sinh mạng yếu ớt, suy nghĩ của Dao nhi ngưng tụ ở trên người Hoàng Phủ Hiên, thầm nghĩ: cả đời thoáng qua
rồi biến mất, có một người thật lòng với nàng coi như trân bảo là chỉ có thể gặp không thể cầu, đừng suy nghĩ nhiều, bỏ qua tất cả quá khứ, quý
trọng hạnh phúc bây giờ có được thật tốt!
Hoàng Phủ Hiên để cằm
trên đầu nàng, lẳng lặng hưởng thụ lúc có người yêu trong ngực, tư thế
này hắn đã ảo tưởng thật lâu, hôm nay chân chính ôm nàng vào ngực lại
giống nằm mộng. Nhưng coi như là nằm mơ, hắn cũng không nguyện tỉnh lại.
Đoàn người rất nhanh đến Vu thành, Trương Lập và Hàn lão tướng quân đã nghênh đón tại cửa thành.
Hoàng Phủ Hiên ôm nàng xuống ngựa, Hàn tướng quân và Trương Lập quỳ lạy: “Thần cung nghênh hoàng thượng, hoàng hậu!”
“Đứng lên!” Hoàng Phủ Hiên tự mình đỡ Hàn lão tướng quân dậy, lại đỡ Trương
Lập, cùng là công thần không thể nặng bên này nhẹ bên kia.
Lúc này, Dao nhi tiến lên một bước, khẽ khom lưng nói xin lỗi: “Trương tướng quân, trước có đắc tội, xin tướng quân chớ trách!”
Trương Lập cả kinh thất sắc, liên tiếp khoát tay, nói: “Nương nương ngại chết
thần rồi, có thể thấy phong thái bậc nữ nhân không thua đấng mày râu của nương nương là phúc của t
