nh chậm hơn nhiều so với lúc đi cùng Lục Diệp, trừ chậm ra thì không có gì khác, lúc tính tiền thái độ của thu ngân cũng rất tốt, giúp cô bỏ lại tiền thừa vào túi, khiến Vân Thường rất cảm kích.
Sau khi mắt không nhìn thấy mới biết, lòng tốt người khác dành cho mình không phải là thứ có thể tùy ý tiêu xài, phải cẩn thận quý trọng từng chút, ghi nhớ kỹ trong lòng.
Vân Thường cầm túi thức ăn mua từ từ đi về nhà, vừa được một thiếu niên tốt bụng dẫn đi qua tầng hầm, liền nghe thấy phía sau truyền tới một âm thanh quen thuộc: “Vân Thường?”
Bàn tay đang nắm túi của Vân Thường siết chặt, quay đầu lại nở nụ cười không thay đổi: “Lưu Trân.”
Lưu Trân nhìn lướt qua ánh mắt không có tiêu cự của Vân Thường, đôi môi bôi son đỏ tươi nổi lên một nụ cười ý vị sâu xa: “Đã lâu không gặp, Vân Thường, qua quán nhỏ bên kia ngồi một chút đi.”
Vân Thường vừa định cự tuyệt, Lưu Trân đã đi tới bắt được cánh tay của cô, móng tay bén nhọn cách lớp áo khoác bằng lông dê bấm vào làm cô đau: “Đừng từ chối, chúng ta đây chính là duyên phận. Đi thôi!”
Vân Thường bất đắc dĩ, chỉ có thể đi theo Lưu Trân đến quán cà phê bên cạnh, gọi một ly macchiato nắm trong tay, cảm thụ nhiệt độ nóng bỏng của nó, lúc này mới cảm thấy tay có chút ấm lên.
“Chắc cậu không biết, hai tháng trước mình đã vào CA.” Thanh âm của Lưu Trân không che giấu được sự đắc ý, nhưng Vân Thường giống như là không có nghe thấy vậy, ôn nhu cười một tiếng: “Chúc mừng.”
“Nhưng sức cạnh tranh ở CA thật sự là quá mạnh mẽ, bây giờ mỗi ngày mình đều phải tăng ca đến hơn chín giờ.” Lưu Trân thở dài một tiếng, đôi lông mày được chăm chút tỉ mỉ nhíu chặt lại: “Trong bốn người ở chung phòng ký túc chúng ta, thì chỉ có mình cậu là cực kỳ có phúc, có thể ở nhà không cần làm việc, chẳng bù cho mình, aizz!” Dứt lời, thở dài một tiếng. Giống như thật rất hâm mộ cuộc sống của Vân Thường.
Phúc khí? Vân Thường nắm chặt ly cà phê, người bạn cùng phòng này từ năm thứ nhất đại học liền bắt đầu cạnh tranh với cô, cái gì cũng lấy ra so sánh, nhỏ như thành tích học tập, lớn như nam sinh kết giao, bây giờ thì bắt đầu so công tác. Cô còn nhớ rõ năm đó sau khi hai người bọn họ cùng đến CA thực tập, lúc CA chỉ giữ lại mình cô mà không có Lưu Trân, thì biểu hiện của cô ta dữ tợn đến mức nào.
Thật ra thì cô rất không hiểu có cái gì có thể tranh đâu chứ, cuộc sống là của mỗi người, tại sao nhất định phải ganh đua so sánh?
Vân Thường cảm thấy đầu ngón tay lại bắt đầu rét run, cô sửa lại chút tóc mai bị gió thổi loạn, thản nhiên nói: “Mình cũng cảm thấy như bây giờ rất tốt. Không cần phải cúi đầu trước người ta ngay cả khi không thích, không bị áp lực sinh hoạt đè nặng đến thở không ra hơi, quan trọng hơn là, ” cô dừng một chút, “Không cần buộc mắt mình nhìn người mà mình không muốn thấy.”
Mặc dù tính tình Vân Thường dịu dàng, nhưng tuyệt đối không phải là một cái bánh bao mềm, nếu không đã sớm bị mẹ kế trong nhà khi dễ đến không chốn dung thân rồi, bây giờ mặc dù mắt không nhìn thấy, nhưng tính tình vẫn như cũ không thay đổi.
Sắc mặt của Lưu Trân tối sầm lại, trong một thoáng lại như thấy được thời điểm Vân Thường dẫn đội biện luận của trường tranh đoạt được giải nhất quốc gia năm đó, cũng chính là mang khuôn mặt mỉm cười như lúc này, nhưng lại khiến tất cả các đối thủ phản biện á khẩu không trả lời được, cuối cùng chẳng những lấy được giải đặc biệt, ngay cả biện thủ tốt nhất cũng bị cô bỏ vào trong túi.
Lưu Trân lấy lại bình tĩnh, nhưng vậy thì sao chứ? Bây giờ còn không là một phế nhân bị mù ư? Cô ta còn có cái gì có thể so sánh được với mình! Nói cho cùng, vẫn là mình thắng!
Cô ta suy nghĩ một chút đổi lại bằng giọng điệu thân thiết: “Vân Thường, thật xin lỗi, không phải mình cố ý muốn vạch trần vết sẹo của cậu đâu, chỉ là bây giờ toàn bộ sinh hoạt phí của cậu đều phải dựa vào cha mẹ, có phải quá. . . . . .” Mấy chữ còn dư lại không kịp nói hết, bởi vì cô ta nhìn thấy nụ cười trên mặt Vân Thường biến mất trong nháy mắt.
Qua nhiều năm như vậy, mặc dù cô ta luôn khiêu khích, nhưng Vân Thường chưa bao giờ đổi sắc mặt, vậy nên cô ta mới dám nhiều lần dùng lời nói kích thích cô, nhưng ai biết bây giờ cô ta chỉ mới nói có một câu, sắc mặt cô cư nhiên lại biến đổi.
“Cảm ơn đã quan tâm.” Vân Thường cầm túi của mình lên đứng dậy khỏi ghế: “Mình đã kết hôn, cho nên không cần dựa vào cha mẹ nuôi sống.”
Miệng của Lưu Trân thoáng cái mở to: “Cậu. . . . . . cậu kết hôn?”
Vân Thường quay mặt sang, không muốn nói thêm một câu nào với cô ta nữa, chỉ là nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
“Không thể nào!” Lưu Trân chê cười, “Vân Thường, cậu đang giỡn với mình sao? Bây giờ Chu Nhân Trạch vẫn đang ở nước ngoài!”
Bất ngờ nghe phải cái tên này, tim Vân Thường giống như bị người ta dùng một cái kim thật nhỏ đâm vào, máu tươi tuôn ra, chảy khỏi da thịt.
Cô không có quay đầu lại, âm thanh lạnh lùng như lọt vào hầm băng: “Lưu Trân, đừng nói bậy, chúng tôi chỉ là bạn bè.” Nói xong cô không quay đầu lại đi thẳng ra khỏi quán cà phê, mặc cho Lưu Trân ở phía sau kêu vài tiếng cũng để ý.
Cô đi rất nhanh, nhanh hơn hết thảy