ó chút lo lắng, không phải là cô tức giận chứ? Không phải hắn không muốn nói cho cô biết, mà những thứ đó thật sự là cơ mật quốc gia, dù là với vợ mình, hắn cũng nhất định phải giữ kín miệng, đây là chức trách của một quân nhân.
“Em, khụ, lúc trước thường làm gì?” Lục Diệp cảm thấy tim cũng sắp nhày ra khỏi lồng ngực, “binh binh” không nghe lời, rõ ràng chuyện thân mật nhất bọn họ cũng đã làm, tại sao cứ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cô hắn lại có chút quẫn bách chứ?
Lục Diệp chuyển đề tài vô cùng mất tự nhiên, cứng ngắc, Vân Thường lập tức nghe ra được. Nhưng cô vẫn rất nghiêm túc suy nghĩ.
Lúc trước như thế nào, vấn đề này thật sự là rất rộng. Quá khứ của cô rất nhiều, nhiều đến mức ba ngày ba đêm cũng nói không hết.
“Em học đại học Nhân lực tài chính, kỳ nghỉ hè năm 3 thực tập ở CA, sau khi tốt nghiệp công tác ở đấy nửa năm liền xảy ra tai nạn xe cộ, sau đó nữa thì như bây giờ.”
Cô nói thật yên lặng, khoảng thời gian huy hoàng cùng ảm đạm nhất chỉ dùng một câu rất hời hợt kể qua, giống như đang nói chuyện của người khác vậy, tay Lục Diệp nắm thật chặt, chợt rất muốn chạm lên tóc cô.
Hắn luôn rất thẳng thắn, chưa bao giờ biết đè nén tâm tình của mình, lúc vui mừng thì cười, mất hứng liền trầm mặt, tất cả đều hiển thị rõ trên ngũ quan. Vân Thường lại không có chút nào giống hắn, cho tới bây giờ cô đều cười, cười dịu dàng lại ngọt ngào.
Thời điểm mới bắt đầu, hắn cảm thấy như vậy rất tốt, tối thiểu hắn không muốn thấy một người vợ cả ngày mang vẻ mặt đưa đám. Nhưng chỉ trong thời gian hai ngày, ý nghĩ của hắn đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, hắn cảm thấy mình rất không bình thường, thế nhưng muốn thấy cô khóc ở trước mặt mình một lần.
Không thể nói ra lí do tại sao, giống như chỉ cần cô ở trước mặt hắn lộ ra dáng vẻ yếu ớt, là hắn có thể nắm chặt cô. Cho nên hai ngày nay hắn thường xuyên ác ý nghĩ làm thế nào để cho cô rơi nước mắt. Thậm chí lúc ở trên giường cũng càng ngày càng muốn khi dễ cô. Hận không thể để cô ở trước mặt mình lộ ra càng nhiều vẻ mặt càng tốt.
“Em. . . . . . Không oán hận?” Lục Diệp trầm mặc một chút, đột nhiên hỏi.
Nụ cười trên mặt Vân Thường hơi chậm lại, vài giây sau mới khôi phục bình thường, chỉ là nụ cười này rõ ràng nhạt nhẽo hơn rất nhiều. Cô tựa vào xích đu, sạch sẽ thanh tú, âm thanh cũng đầy ôn nhu, nhưng lời nói ra lại làm cho đáy lòng Lục Diệp đột nhiên rét lạnh: “Em đã chẳng còn quan hệ gì với bọn họ nữa.”
Đề tài này khiến không khí hai người thật vất vả mới làm nóng lên lại lạnh xuống, Vân Thường chà xát khuôn mặt bị đông cứng, đứng dậy khỏi bàn đu dây, xem ra hôm nay thật không thích hợp để tâm sự.
“Trở về thôi.”
Lục Diệp cầm tay của cô không động.
Vân Thường quay đầu lại, “Sao vậy?”
Lục Diệp kéo kéo khóe miệng cứng ngắc: “Anh dẫn em đi chơi.”
Ha, hắn đang nói đùa sao?
Trên thực tế, Lục Diệp không có nói đùa. Khi tay Vân Thường chạm tới làn da cá heo bóng loáng thì cô vừa mừng vừa sợ, đầu ngón tay cũng không dám động một cái, chỉ sợ hù sinh vật khả ái thông minh dưới tay mình này.
“Cử động tay đi.” Lục Diệp đứng ở một bên nói.
Tay Vân Thường hơi nhúc nhích, đầu Cá Heo Nhỏ hơi hơi đội lên, tựa hồ đang cọ lòng bàn tay của cô.
“A!” Vân Thường thở nhẹ một tiếng, mặc dù không nhìn thấy, nhưng ở trong đầu vẫn có thể tưởng tượng ra được bộ dạng khéo léo đáng yêu của Cá Heo Nhỏ.
Lục Diệp nhìn cô vui vẻ, thái độ cũng dãn ra rất nhiều: “Muốn cho cá ăn không?”
Vân Thường suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu. Cô đã từng xem qua tin tức vì du khách cho động vật ăn quá độ mà khiến chúng nhiễm bệnh chết đi, đều là sinh mạng, cũng nên được quý trọng.
Sờ Cá heo đủ rồi, lại đi xem những sinh vật biển khác, nói là ngắm, không bằng bảo là Lục Diệp đang giảng cho cô nghe, Vân Thường chỉ có thể theo ngôn ngữ miêu tả của Lục Diệp mà tưởng tượng ra dáng vẻ của các loại cá.
Thật ra thì Lục Diệp cũng chưa bao giờ tới những nơi như thế này, ngay cả những thứ giảng giải cho Vân Thường cũng là theo kiểu “gặp chuyện thì lại ôm chân phật”, cũng may là mắt hắn rất tinh, dù nhiều người vẫn có thể nhìn được tấm biển phía trên một cách rõ ràng, mới không có xấu mặt trước Vân Thường.
Vận khí của bọn họ rất tốt, vừa vặn gặp được tiết mục biểu diễn của sư tử biển, sau khi biểu diễn xong, du khách còn có thể đi lên tiếp xúc với chúng. Lục Diệp cố chen qua đám đông ồn ào mang theo Vân Thường lên khán đài ngồi gần hai giờ, cuối cùng chờ được đến lúc kết thúc, thật may là hai người đều có kiên nhẫn, mới không vì sốt ruột mà rời đi.
Nhưng đến thời điểm có thể sờ sư tử biển lại xảy ra vấn đề, bởi vì những người muốn chạm vào nó quá nhiều, dù là có hắn dẫn, Lục Diệp cũng sợ Vân Thường bị người ta xô ra, cuối cùng chỉ đành phải tiếc nuối rời đi.
Vân Thường không sao, ngược lại Lục Diệp lại cảm thấy có lỗi, quan niệm về thời gian của hắn rất mạnh, lần này hại Vân Thường ngồi hết hai giờ, dù thế nào trong lòng cũng thấy không thoải mái.
Ba từ “Thật xin lỗi” nhiều lần lan đến miệng, nhưng cuối cùng vẫn bị nuốt xuống, rốt cuộc vẫn là kẻ khó chịu, câu xin lỗi kia dù thế nào cũng nói không ra