dáng vẻ khổ sở của người thất bại, mùi vị đó chỉ nhắc tới thôi đã cảm thấy khó chịu rồi.
Cô ta cố gắng kìm chế sự khó chịu, nhưng cũng khó giữ được vẻ mặt tươi cười, khó khăn lắm mới nặn ra được hai chữ “cảm ơn”, lại nghe giống như khóc không thành tiếng.
Lúc này bà Tiêu vừa tới, vừa vào cửa bà ta đã nhìn thấy Thẩm Niệm An có chút khó chịu định bước tới mắng đôi câu, nhưng chưa gì con trai đã nhìn chằm chằm bà ta, khiến bà ta không dám làm gì cả, chỉ chào hỏi con trai của mình.
Lúc Niệm An nhìn thấy bà ta, vẻ mặt hứng thú, khóe miệng hơi nhếch lên, giống như tùy hứng hỏi một câu: “Bà Tiêu vừa tới Đại B sao? Chính là chỗ Tình tình gặp chuyện không may.Chắc bà cũng đến đó rồi, Đại Long Hòe không tồi, lúc này thời tiết nóng nực, đứng dưới bóng cây hòe cũng khá thoải mái....”
Ánh mắt bà Tiêu lóe lên, theo bản năng liếc mắt nhìn Từ Na, giọng nói không được tự nhiên lắm: “Thật sao? Tôi chưa đến nên không biết.”
Từ Na cúi đầu giống như chỉ quan tâm tới con gái mình, trong lúc mọi người nói chuyện cô ta suy nghĩ: Chẳng lẽ Thẩm Niệm An đã biết điều gì? Cô ta đang hoài nghi bà Tiêu sao?
Từ Na hơi lo lắng, bà Tiêu không biết ngậm miệng đúng lúc, không biết chừng sẽ có lúc tiết lộ chuyện này, đến lúc đó thật sự không tốt.Cô ta quay đầu, liếc nhìn bọn họ: “Có chuyện gì để sau hãy nói, bây giờ Tình Tình cần nghỉ ngơi, mấy người cứ về trước đi.”
Lúc Niệm An đi qua người bà Tiêu, cô cố ý dừng lại một chút: “Bà Tiêu, lúc nào rảnh tôi sẽ đưa bà tới một nơi phong cảnh rất tốt.” Nói xong đi ra ngoài với Lão Mộ.
Tiêu Thần đưa bà Tiêu đi về phía khác, bà Tiêu vẫn còn đang suy nghĩ về những lời vừa rồi của Thẩm Niệm An, hơi mất hồn, hơi hốt hoảng.Lúc Tiêu Thần chụp lấy bả vai bà ta khiến bà ta sợ gần chết.
Tiêu Thần nghi ngờ nhìn bà ta: “Mẹ, mẹ làm sao vậy?”
Bà Tiêu đưa tay vuốt mặt của anh, có chút kích động: “Con trai, mẹ làm tất cả những việc này cũng chỉ vì con, cho dù mẹ có làm sai điều gì, ngàn vạn lần con không được oán giận mẹ.”
Tiêu Thần bắt lấy tay bà ta: “Mẹ, nói cho con biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói ra con sẽ cùng mẹ giải quyết.”
Lão Mộ ôm Niệm An trở về phòng bệnh, đỡ cô nằm xuống, anh hỏi: “Em nhất định phải làm rõ chuyện này sao? Em cảm thấy bà Tiêu có vấn đề?”
Niệm An đem gối đầu nâng cao, tựa vào trên giường: “Em đi taxi đến Đại B bởi vì nhận được email của Tiêu Thần gửi cho em, nhưng nhìn dáng vẻ của Tiêu Thần, hình như anh ta không phải là người gửi.Hẳn là người thân của anh ta đã dùng tài khoản của anh ta để ngụy trang, ngoại trừ bà Tiêu, em không thể nghĩ ra được là ai.Nhưng mà bây giờ em lại thấy, hình như mỗi lần có chuyện đều do bà ta tới gặp em, cũng sẽ không làm những chuyện như hành hung người khác.Người có thể làm những chuyện này, nhất định là người rất giỏi che giấu tâm tư của mình, hơn nữa còn có thù oán với em....” Nói tới đây, cô nhìn Lão Mộ, dường như muốn hỏi anh xem có thể là ai.
Lão Mộ sờ sờ đầu cô: “Giao cho anh xử lý.”
“Anh định xử lý thế nào?” Lần này Niệm An không có ý định mặc kệ, cô dời mắt, “Để em giải quyết cho, anh cũng biết, phụ nữ với phụ nữ cũng dễ nói chuyện hơn.”
Lão Mộ khẽ mỉm cười: “Thật ra thì có một cách rất đơn giản, chúng ta kết hôn đi, một khi đã kết hôn, em danh chính ngôn thuận trở thành vợ của anh rồi, sẽ không sợ những chuyện như thế này nữa.”
Niệm An lườm anh một cái: “Anh ngây thơ quá đấy, bây giờ thiếu gì chuyện ngoại tình, không chỉ có hai bồ mà ba bồ, bốn bồ càng không cần phải bàn.Còn nữa, chuyện kết hôn một mình anh có thể tự quyết định hay sao?”
Lão Mộ đứng hình, một lúc sau mới mở miệng: “Em đã mang thai con của anh, chẳng lẽ còn không có ý định gả cho anh sao?”
“Chuyện này sau này hãy nói.” Cô nhìn ra ngoài cửa, “Anh, chị dâu, hai người tới rồi à?”
Tô Tô chen vào, đứng bên cạnh Lão Mộ, cô cầm bàn tay của Thẩm Niệm An hỏi: “Sao tự nhiên em lại biến mất như vậy hả? Cũng không nói với mọi người một tiếng, hại bọn chị tìm em khắp nơi, thiếu chút nữa lật tung cả cái thành phố này lên.”
Niệm An cười: “Thật sao? Vậy anh trai em có đăng tin tìm người lên báo như lần trước không?”
Đây là một điển cố, có tên là “Thẩm Tiếu Ngu tìm bà xã”, thời gian diễn ra: cực kỳ lâu trước đó....
Tô Tô lườm cô một cái: “Em còn tâm trạng đùa giỡn với chị, xem ra bảo bối không sao rồi.” Nói xong, cô nhẹ nhàng đặt tay Niệm An lên bụng, nghịch ngợm vuốt mấy cái, “Nhà chúng ta lại sắp náo nhiệt rồi.Niệm An, đi với chị tới thành phố A đi, mẹ chị bác chị có kinh nghiệm, khẳng định có thể giúp em sinh một bảo bối mập mạp.”
Lão Thẩm ở một bên ho một tiếng: “Niệm An, lúc nãy trong điện thoại em định nói gì với anh?”
Ánh mắt Niệm An trầm tĩnh, giọng nói bình thản: “Anh, em muốn mượn mấy người của anh.”
Lão Thẩm gật đầu: “Không thành vấn đề, nhưng mà em muốn làm gì?”
Niệm An nói hiện tại cô mang thai, sợ xảy ra vấn đề, cho nên cần mấy người bên cạnh bảo vệ.Mặt khác, Mộ Tình xảy ra chuyện, người ra người vào thăm cô bé khẳng định rất nhiều, cần mấy người để duy trì trật tự một chút.
Lão Mộ rót cho Niệm An một chén nước nóng, đặt ở trên tủ, sau đó lẳng lặng ngồi
