”
Niệm An nhìn anh một cái, nhìn một lúc lâu mới nói: “Có chút việc phải đi xử lý.”
Tiêu Thần gật đầu, không tiếp tục hỏi nữa, anh biết rõ Niệm An sẽ không chịu nói cho anh.Mà lúc anh nghe xong những điều này, trong đầu có vô số suy đoán, anh không biết ai là thật.Lời của mẹ anh lúc tới phòng bệnh tới, lời của Từ Na, lời của Thẩm Niệm An, còn có lời của Mộ Tình trước khi gặp chuyện không may....Bắt đầu từ đâu mới đúng?
Trong lúc đang suy nghĩ, chợt phát hiện Niệm An đã xuống giường, anh bắt lấy cánh tay cô: “Em làm gì đấy, nằm xuống!”
Niệm An nhìn anh, cười với anh một cái: “Thân thể của tôi tôi biết rõ, chưa đến mức yếu ớt như vậy, chỉ là tôi nhất định phải làm rõ một vài chuyện, nếu không lần này mới chỉ là bắt đầu, sau này sẽ còn nhiều lần khác....” Cô lấy tay bảo vệ bụng, tiếp tục để lộ ánh mắt giống như ánh mắt của một nữ quân nhân, “Bất kể là ai, tôi nhất định không cho phép người đó tổn thương người tôi yêu!”
Một khắc đó, Tiêu Thần cảm thấy hơi sợ hãi: phải chăng sẽ có một ngày, bọn họ phải đứng ở hai bên đối địch? Khi đó cô sẽ không hạ thủ lưu tình chứ? Phòng bệnh của Mộ Tình lúc này thật náo nhiệt, bác sĩ đang nói gì đó, Từ Na khóc đến mức không còn chút sức lực nào, từ từ dựa đầu vào bả vai Lão Mộ, hai mắt đẫm nước mắt mông lung nhìn anh: “Hữu Thành, Tình Tình sẽ không có chuyện gì chứ?”
Lão Mộ nhìn cô ta, hỏi: “Sức khỏe em vẫn ổn chứ?”
Từ Na lắc đầu: “Em không sao cả, chỉ mong Tình Tình không mệnh hệ gì.”
Lão Mộ nhíu mày, nói với bác sĩ bên cạnh: “Sức khỏe cô ấy không được tốt, phiền anh kiểm tra cho cô ấy một chút!” Nói xong rất tự nhiên giao Từ Na cho bác sĩ.
Không có chỗ dựa, Từ Na thiếu chút nữa đứng không vững, lúc cô ta bị chuyển đến bên người bác sĩ trung niên kia, cô ta tự mình đứng thẳng, vẻ mặt không tốt lắm: “Không cần, tôi không sao!”
Nói xong ngồi xuống bên mép giường Mộ Tình.Xem ra chiêu dáng vẻ yếu đuối không dùng được với Lão Mộ rồi, cô ta suy nghĩ nhanh chóng.
Nghe xong lời bác sĩ nói, Lão Mộ đại khái đã nắm được tình tình của Mộ Tình.Ý bác sĩ là, phải nhanh sắp xếp phẫu thuật cho Mộ Tình, cần người thân ký tên.
Bác sĩ nhìn Lão Mộ một cái: “Bây giờ anh xem có ký tên được không?”
Vừa rồi Lão Mộ tới chào hỏi viện trưởng, vì vậy vị trưởng khoa này đối với anh không dám không cẩn thận.
Lão Mộ không do dự nhiều, anh quay đầu, nhìn Từ Na một cái: “Để cô ấy ký, tôi không phải người thân bệnh nhân.”
Từ Na vẫn đang suy nghĩ nghe thấy như thế, đứng bật dậy: “Hữu Thành!” Trực giác mách bảo cô ta phản ứng kịp thời: chuyện gì đang xảy ra? Mới chỉ cách đây mấy ngày, Mộ Hữu Thành cũng không có ý tứ giải trừ quan hệ ba con với Mộ Tình, nhiều năm như vậy, anh đều nhận đóng vai ba của Mộ Tình, vậy mà tại sao bây giờ gặp chuyện không may anh lại như vậy? Chuyện này quả thật ngoài dự đoán của mọi người!
Từ Na không thể lý giải cũng không thể tiếp nhận, lúc bác sĩ đưa bút tới cho cô, cô che mặt thút thít: “Như vậy....Cũng được, vốn là phiền anh rồi....Nhưng mà Hữu Thành, có thể xin anh đừng như vậy vào lúc này được không, dù sao Tình Tình vẫn cần anh chăm sóc, con bé sẽ không chịu nổi kích động.” Giọng nói cô ta như cầu khẩn, cô ta không tin Mộ Hữu Thành sẽ chọn vào lúc này nhẫn tâm đoạn tuyệt quan hệ với mẹ con cô ta, nhất định là Thẩm Niệm An đã đầu độc anh rồi.
Mộ Hữu Thành nhắc nhở cô ta: “Ký tên đi, càng kéo dài sẽ chỉ càng làm cho bệnh tình của Tình Tình tăng thêm thôi.”
Từ Na run run ký tên.Đợi đến khi bác sĩ đã đi ra ngoài, cô ta rưng rưng nhìn Mộ Hữu Thành: “Anh nhất định muốn như vậy phải không? Em biết rõ sự tồn tại của em và Tình tình quấy rầy anh và Thẩm tiểu thư, nhưng không phải là em cố ý.Lúc nàyTình Tình gặp chuyện không may, anh nhất định phải ra vẻ tuyệt tình đối xử với mẹ con em như vậy hay sao?” Cô ta liếc mắt nhìn thấy Thẩm Niệm An xuất hiện ngoài cửa, vì vậy cô ta chẳng thèm quan tâm gì cả, lập tức nhào vào trong ngực Mộ Hữu Thành, khóc lóc, “Hữu Thành, em biết trong lòng anh vẫn còn hai mẹ con em, bao nhiêu năm này sự chăm sóc của anh đối với mẹ con em không phải là giả đúng không? Tại sao lúc này lại lựa chọn rạch ròi như vậy?”
Lão Mộ nhíu mày: “Phương pháp trị liệu cho Tình Tình em không phải lo lắng, anh sẽ giúp một tay.Chỉ là em nên rõ ràng một chút, anh không phải là ba con bé.Em và con bé đều không phải trách nhiệm của anh, giúp hai người là bởi vì hai người từng là người thân của anh, không hơn.Anh cũng không phải thánh nhân, không có khả năng trả tiền cho hai người cả đời.” Nói xong anh đẩy Từ Na ra khỏi ngực mình, đồng thời không hề do dự xoay người.
Ngoài ý muốn nhìn thấy Niệm An và Tiêu Thần đứng ngoài cửa, anh rất tự nhiên ôm cô vào lòng, trách cứ: “Không phải đã bảo em ngoan ngoãn nghỉ ngơi hay sao, còn tới đây làm gì?”
Không cần hoài nghi, những lời vừa rồi cô đều nghe thấy.
Niệm An rất tự nhiên dựa vào trong ngực Lão Mộ, khẽ mỉm cười: “Dù sao cũng suýt chút nữa trở thành mẹ kế của Tình Tình, cho nên em muốn tới thăm con bé một chút.”
Từ Na cảm thấy lúc này vẻ mặt cô tươi cười hả hê như vậy, giống như người chiến thắng đứng trên cao nhìn