y xuống đất!
Bỗng tôi nghe thấy tiếng réo gọi của Hàn Tuyết Hàm… “Tỉnh dậy
mau! Đồ ngốc! Cô cào tay tôi đau muốn chết!” Mở mắt tỉnh dậy, tôi bắt gặp ngay
khuôn mặt của Hàn Tuyết Hàm, bất giác như nhẹ nhõm hẳn cả người. Mới trải qua một
cơn ác mộng, tôi đưa tay lau chùi hết mồ hôi trên trán, thở một hơi dài lẩm bẩm,
“Cũng may… Cũng may… Chỉ là… Một cơn ác mộng thôi…” Hàn Tuyết Hàm liền làm vẻ mặt
kì quái trêu chọc tôi: “Thật là kì cục. Cứ không ngừng réo gọi: Chân Hy! Chân
Hy suốt.”
Tôi thẹn đỏ mặt, chụp ngay cái gối ở bên cạnh nện vào người
hắn thật mạnh, “Ai cho ông vào đây hả? Cái đồ xấu xa… Ai cho phép ông tự tiện
đi vào phòng của con gái hả? Ông có ý đồ gì đen tối phải không?” Hắn đáp: “Trời
ơi! Quả là người xưa có câu: Cứu vật vật trả ơn, cứu người người trả oán! Không
biết hôm qua ai giống như cái đống rác, ngủ mê mệt nằm lăn ngủ dưới sàn nữa? Chẳng
qua tôi đi ngang sẵn tiện dọn dẹp cái đống rác rưởi đó thôi, chứ chẳng có ý đồ
gì cả. Cô ngủ xấu như heo, ai đời lại có hứng thú với người xấu xí như vậy chứ!”
Tôi ngại ngùng chụp lấy ngay cái đồng hồ hình con gấu lên
xem. “Trời! Sắp trễ giờ rồi! Hàn Tuyết Hàm, ông cút ra ngoài mau! Tôi phải thay
đồ!” Nói xong tôi vội vã nhảy xuống. Hắn vươn vai tỏ vẻ mệt mỏi, chậm rãi bước
ra ngoài nói: “Tôi không thèm quan tâm đến cô nữa! Tôi đi ngủ đây!” Tôi nhìn thẳng
vào mặt hắn lè lưỡi trêu ghẹo: “Ông suốt đêm không ngủ hả?” Bây giờ tôi mới để
ý hắn không phải đang mặc đồ ngủ, “Chắc là suốt đêm đi rong chơi chứ gì? Thiếu
ngủ là phải rồi, đáng đời!”
Hắn không thèm quay đầu lại, trả đũa tôi ngay: “Mặc kệ tôi,
nhiều chuyện!” Xí! Ai thèm quản thúc ông! Ở đó mà mơ mộng hão huyền. Ý! Đây
không phải là lễ phục của mình đây sao? Ai đã xếp lại ngay ngắn để trên đầu giường
tôi nhỉ? Ha ha! Không lẽ là… hắn? Xem ra hắn cũng tốt quá nhỉ, cái vấy xếp còn
ngay ngắn hơn cả tôi xếp. Nhưng nhìn cái váy tôi lại cảm thấy buồn. Cái váy rộng
như thế sao mặc lên người bước lên sân khấu được?
Không còn cách nào khác tôi đành thử vận may của mình, quơ
ra xem lại lần cuối. Khi cái váy đó nhẹ nhàng xòe ra, rũ xuống một cách trang
nhã, không dài không ngắn. Kì lạ? Hình như… nó có vẻ khang khác? Tôi nhớ ở vòng
eo vốn không có cái nơ bướm, và độ dài dường như đã có thay đổi. Sao thế nhỉ?
Không lẽ hôm qua mình bị ảo giác? Cái váy hôm qua rõ ràng không phải như thế
mà? Tôi liền mặc lên người xem có khác với hôm qua không.
Cổ áo chữ V ôm lấy hai bờ vai rất ăn ý, vừa khít, không còn
rộng thùng thình nữa, còn vòng eo vốn không được thon thả đã được cái nơ bướm
màu vàng tuy làm bằng chất liệu thô nhưng rất xinh xắn che mất khuyết điểm này
đi. Chân váy vốn dài lết thết kéo dài xuống đất đã được thiết kế thành những sợi
tua không đồng đều trông rất mốt. Khi tôi mang đôi giày cao gót vào thì…
Trong gương phản chiếu ra một hình bóng vô cùng trang nhã
quý phái. Đó có thật là… Mình không? Bất giác tôi cảm thấy vui đến nỗi rưng
rưng nước mắt… Hàn Tuyết Hàm… Cái đồ dễ ghét. Tôi quyết định đích thân đi gặp hắn
nói lời cảm ơn. Nhưng tôi gõ cửa phòng hắn rất lâu mà không thấy trả lời. Tôi
nghĩ chắc là hắn ngủ mất rồi, hoặc có lẽ là hắn cố ý không trả lời. Cũng đúng
thôi, khóc sướt mướt không phải là tác phong của hắn. Ở trong lòng, tôi không
ngừng lặp đi lặp lại, “Cám ơn cậu! Đồ ngốc ạ!” Đôi mắt lại… bắt đầu… Rưng rưng
nước mắt!
Đem buông xuống sâu thăm thẳm, lấp lánh muôn vàn vì sao hoa
lệ. Trong học viện Hán Dương lại rộn rã náo nhiệt, không giống như thường ngày.
Nhưng bầu không khí vui vẻ như thế không biết sau khi tôi bước lên sân khấu vẫn
sẽ còn tồn tại không nữa? Tôi thật không tưởng tượng cục diện tồi tệ nào sẽ đến
với tôi nữa đây? Mới nghĩ đến với tôi nữa đây? Mới nghĩ đến ánh mắt ghen tuông,
lời nói chua ngoa của các nữ sinh yêu thích Chân Hy thôi tôi lại rùng mình ớn lạnh
cả người. Lạy Trời! Xin người hãy ban phép lành cho con để vượt qua tất cả?
À! Đúng rồi. Sao Chân Hy cứ nhất quyết đòi tôi làm đại sứ
thân thiện với cậu ấy nhỉ? Không lẽ?... Tôi lại bắt đầu mơ mộng hão huyền. Chân
Hy vừa nhìn vào gương vừa chỉnh sửa lại quần áo mình lần cuối, vừa nhìn bóng
dáng âu sầu ngẩn ngơ của tôi phản chiếu trong gương, hỏi: “Cinrella, cậu đang
nghĩ ngợi gì thế?” Tôi như lập tức giật mình tỉnh dậy, mỉm cười che dấu sự phiền
muộn ở trong lòng của mình trả lời: “Không… Không nghĩ ngợi gì cả!” Nghe xong
Chân Hy liền xoay đầu qua thì thầm bên tai tôi: “Hôm nay trông cậu xinh quá.
Lúc nãy vào đây suýt chút nữa là tôi không nhận ra cậu rồi.”
Lời khen của Chân Hy quả là liều thuốc vô cùng hữu hiệu đối
với tôi. Nghe xong lời khen của Chân Hy, mọi phiền muội ở trong lòng tôi như
không cánh mà bay đi hết! Thế là tôi có thể yên tâm cùng cậu ấy bước lên sân khấu
rồi!
Cô chủ nhiệm vội vã chạy vào phòng hóa trang nói: “Các em
chuẩn bị xong chưa, sắp tới giờ lên sân khấu rồi đấy!” Trông thấy chúng tôi đã
chuẩn bị ổn thỏa, cô chủ nhiệm gật đầu tỏ vẻ vừa ý, và còn vỗ vào vai tôi khích
lệ: “Hôm nay em đẹp lắm! Còn nữa, cái váy rẻ tiền cô đưa cho em, em sửa lạ
