Snack's 1967
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328424

Bình chọn: 10.00/10/842 lượt.

ai của hắn, ép hắn nhìn quanh, trên giường, trên bàn,

trên ghế, trên đất, rương lớn, tiểu rương, đại khay, tiểu khay, đại bao

phục, gói đồ nhỏ, tràn đầy, tìm không thấy chỗ đặt chân.

"Tốt!

Đương nhiên được." Đế Tuấn ngây thơ mở to mắt, ''Nương tử có điều nàng

không biết, nàng xem cái nào không vừa mắt, món đồ có thể dùng làm cống

phẩm, hàng hóa hàng năm đưa tới cung ở chung quanh Hoàng ĐƯờng Sơn, ăn

mặc vui đùa, cái gì cần có đều có. . . Gửi thanks ''Ừ, trừ những người kia không thể ra sức ở bên ngoài, những thứ có khả năng chặn lại đều ở trước mặt nàng.''

Mắt nàng long lanh, ''Phu quân có chuyện, ta muốn hỏi một chút, không biết chàng có trả lời thực tế không?''

Nàng hỏi trịnh trọng khiến hắn tò mò.

Quả nhiên, hắn sinh ra hứng thú, đầu tiên hắn trộm hương một cái, lại tiện

tay cầm một cái trâm vàng Hỏa Phượng, gắn vào đầu nàng, cười híp mắt,

''Nương tử khách khí, vi phu nhất định biết gì nói đó, sao dám che

giấu.''

Nói còn hay hơn hát.

Bị ‘ sáng ngời ’ rất nhiều lần, sinh ra chút kinh nghiệm, không hề ngây ngô tin tưởng hắn một chữ nữa.

Mộ Lăng Không nhịn cười, giữ vững bộ mặt phớt lờ, ''Linh Đế và Tiêu hoàng hậu là cha mẹ ruột thịt của ngươi/''

"Cái này, đại khái là vậy, dáng dấp của ta giống với mẫu hậu, mà mẫu hậu

cũng không lớn để có thể trèo tường cắm sừng phụ hoàng, nàng biết, thái giám bất nam bất nữ trong cung tương đối nhiều, nam nhân chân chính,

cũng chỉ có hoàng đế.'' Đế Tuấn nháy mắt mấy cái, chỉ sợ nàng không

hiểu, cố sức giải thích.

''Được rồi, miễn cưỡng giả thiết là

ngươi là con trai của Đế hậu, như vậy, ngươi có thể giải thích, vì sao

thái tử như ngươi lại dẫn một đám người làm vương ở đây, còn xuống tay

với người kinh doanh thu mua hàng hóa?'' Oa, nói đi, hắn có thể nói ra 1 2 3 4 5 cái, nàng rửa tai lắng nghe, còn chuẩn bị 7 - 80 cái vấn đề hỏi hắn.

Đế Tuấn sờ sờ chóp mũi, hai bên khóe miệng cười gian trá,''Nương tử, nàng cũng học được âm nhân (người nham hiểm) rồi.''

''Có sư phụ như ngươi ở đây, ta muốn học cũng không khó.'' Mộ Lăng Không không biết nên khóc hay cười khi nhìn thấy bộ mặt oán phụ của hắn nhìn nàng.

Công phu nháy mắt một cái, hắn lại bày ra cái bộ dáng miệng anh đào nhỏ nhắn mê người :''Được rồi, vi phu tự gây nghiệp, có chơi có chịu.''

Bày ra tư thế khoan dung, ôm lấy nàng, cặp mắt hắc bạch phân minh của hắn

xẹt qua chút tinh quang, ''Tiêu Duy Bạch nhận mệnh lệnh của ta, chờ ở

đây, lấy Hoàng Đường Sơn làm nơi cổ họng giao thông chủ yếu, dựa vào địa lý, từ từ tạo thành một chỗ không thể khinh thường.''

''Sau đó thì sao?'' Nghiêm chỉnh mà nói, loại này mà bị người khác nghe cũng chỉ nghĩ là vợ chồng mài răng nói xấu mà thôi.

Mộ Lăng Không thừa dịp duỗi dài cánh tay, cầm mấy khối điểm tâm nhỏ, đút từng khối cho hắn ăn.

''Sau đó, ta còn chưa nghĩ ra, trước hết như vậy đã.'' Hoàng Đường Sơn tồn

tại là chuyện cần thiết, chỉ là có lẽ mười năm sau, mới có thể nhìn

thấy, miệng hắn đầy thức ăn, không yên lòng nói, ''Gọi Tiêu Duy Bạch tới duy trì, không có việc gì đánh cướp một chút, tranh đoạt hàng hóa,

tránh cho ngày quá nhàn rỗi, người trong trại đi gây chuyện thị phi.''

''Phu quân, ta nghe chưa hiểu, cái này và ngươi có quan hệ gì.'' Mắt trợn

trắng, nàng thật sự có loại kích động muốn gầm thét, nói chuyện thích

vòng vo, biết nàng muốn nghe, lại cứ lệch lạc nhử mồi, ''Sẽ không có

kiên nhẫn chờ đợi hai mươi mấy năm làm Hoàng đế, muốn học người nào đó,

giơ cờ khởi nghĩa thôi.''

Người xấu, người xấu, người xấu.

Bộ dáng đứng ngồi không yên của hắn, giống như cái mông đè con chuột bẹp dí bên dưới. Nhưng mà nụ cười nồng

đậm trung thực lại bán đứng tâm tình chân chính của hắn, bộ dáng lầm

bẩm giả bộ hèn nhát, ''Nương tử, ngươi hiểu sai rồi, giặc cỏ bên ngoài

muốn đoạt quyền mới gọi là khởi nghĩa, cho dù vi phu có ý niệm kia,

nhiều nhất cũng được gọi là soán vị.''

Thiên hạ này, vốn chính là nhà hắn.

Long Y đang ngồi chính là cha ruột của hắn.

Nàng cắn răng, vốn cho rằng hắn muốn giải đáp nghi vấn rồi, kết quả còn chưa nghiêm chỉnh, ''Tiêu Trúc, ngươi có nói hay không?''

Rất thẳng thắn, nàng suy tính cho hắn xử lí nhẹ.

Còn nữa, lời pha trò hết sức xiêu vẹo, nàng nhất định lấy chút màu sắc cho hắn nhìn.

''Nói. nói.'' Móng vuốt sói từng cái vuốt ve lên đường cong vùng ngực, dùng

cái chủng loại se tình, đầu ngón tay giống như vô tình trêu chọc nụ hoa

bị ngăn trở bị y phục, ảo tưởng anh đào màu hồng ngượng ngùng ửng đỏ, bộ dáng trở nên cứng rắn, ''Thiên hạ này, ta tạm thời không có hứng thú,

phụ hoàng nên sống thêm vài năm tuổi, ta có thể cùng nàng phong lưu, tự

do làm chuyện mình thích.''

Hắn dẫn dắt lực chú ý của nàng, Đế

Tuấn cười trộm không dứt, danh chính ngôn thuận chấm mút, tay không

chút kiêng kỵ tìm kiếm lối vào, chuẩn bị tiến công chiếm đất, ''Đồng

nhất triều, phu hoàng chăm lo việc nước, nước Mạc Thương thịnh thế, chậm rãi đi tới, phóng tầm mắt nhìn tới, thiên hạ cả nước, Tứ Hải Thăng

Bình, bộ dáng như vậy không tốt. . . Không tốt. . ."

Mộ Lăng Không thoáng hiểu, ''Chính là ngày trôi qua quá thuận, cho nên cố ý