iết.
Chỉ là người ở bên cạnh hắn lâu đều có thể hiểu được cảm giác của nàng.
Luôn luôn là hắn đem lại cảm giác tức giận ngứa ngáy cho người khác, tự mình lại làm bình tĩnh.
''Cười đã vậy sao?'' Oa ao kiểm không vui, nheo mắt lại nguy hiểm, nhìn dáng
giống như tiểu oa oa tức giận, tùy thời muốn lật mặt.
"Không có,
không có." Khoát tay phủ nhận, không có tí thành ý, miệng cười thật to, coi như che sở trường, vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt nàng cong cong.
Hắn kì quái nháy mắt mấy cái, ''Nương tử nàng còn đau không?''
Đau?
Nàng không hiểu.
Nơi nào đau? Tại sao đau?
"Xem bộ dáng là không đau." Đế Tuấn lầu bầu một tiếng, xoay người lại đóng
cửa lại, sau đó liền bế thân thể mềm mại của nàng, chậm rãi đi về
giường...
Ngôn ngữ tay chân so với lời nói vô duyên vô cớ càng dễ hiểu hơn nhiều.
Vì vậy, Lăng Không bắt đầu giãy giụa, "Ta còn đau, rất đau. . ."
Nói giỡn, máu ứ đọng trên người thật vất vả mới tan ra mấy phần, nàng cũng
không giải thích được nguyên nhân bị áp đảo cả ba ngày ba đêm.
''Không, chàng không đau sao.'' Nhìn nàng nói nhiều như vậy còn dám lại gần vuốt dâu hùm, căn bản là điềm báo không sợ chết.
Như vậy, hắn cần gì phải nhẫn lại cái dục hỏa thiêu đốt, để mặc cho tiểu nha đầu này đắc chí.
Quản cái khỉ gió, một hớp nuốt vào bụng rồi nói.
Đến lúc đó nàng còn om sòm thì hắn cũng cho nàng.
"Ưmh ưmh, không cần. . . Không cần hôn ta nơi đó, thật là nhột nha." Cười khanh khách, nàng giống như một con rắn vặn vẹo, mặc dù là đang chống cự nhưng thân thể
uyển chuyển thật sự muốn cùng hắn dây dưa.
Vài ngày dính vào người nàng, ý chí sức lực của hắn còn mỏng hơn giấy.
Rốt cuộc còn lấy cớ, nơi nào mà hắn còn khách khí, trước tiên chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của nàng, hung hăng cướp lấy ngọt ngào trong miệng nàng, nàng không ngừng lùi bước đầu lưỡi, để cho hắn nhịn không được hút
thưởng thức, từng cái hôn cũng làm cho người khác hít không thông, rồi
lại điên cuồng kích tình toàn thân.
Môi mở bé nên không thể nghe
tiếng thở dốc, thân thể cũng chầm chậm đền đáp lại, đang lúc không khí
trên giường nhiệt liệt đến đỉnh điểm thì ngoài của truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.
Tiêu Duy tức khí hô hào :''Lão đại, ở phòng
không? Các huynh đệ nướng chút thịt, lại mang không ít rượi ngon hồi
xưa, người đi ăn khuya thôi.''
Nàng rên rỉ một tiếng, vùi mặt vào giữa cổ của hắn, vô cùng lo lắng cánh cửa kia đóng không chặt, bọn họ tùy tiện có thể phá vỡ.
Bị người ngăn ở trên giường —— nhất là đang tiến hành đến thời khắc mấu chốt, loại cảm giác đó, vô cùng lúng túng.
Mà Đế Tuấn giống như không có ý dừng lại.
Đối với âm thanh ngoài cửa, chẳng quan tâm, hết sức chuyên chú, chui ở cổ nàng, trăm gặm không chán.
"Phu quân. . . Phu quân. . ." Nàng muốn nói, lại không có hồi đáp, Duy Bạch sẽ mang theo một đám hán tử xông vào, ''ưm ưm....''
Mới thở ra hai chữ, liền lại bị hắn ngăn chặn miệng, hung hăng cắn vào cánh môi, trừng phạt nàng vào thời điểm mấu chốt lại mất hồn.
Mộ Lăng Không khóc không ra nước mắt.
Chỉ đành phải đem sự trừng phạt của hắn như mưa to gió lớn xâm lấn, cũng thấp thỏm bước chân ở ngoài cửa ngày càng gần.
Duy Bạch đã kêu bốn năm tiếng, mấy tên khác cũng điên cuồng gào thét, cảm giác cuồng nhiệt sùng bái với Đế Tuấn. Tiêu Duy Bạch đã kêu
liền 4,5 tiếng lão đại, mấy huynh đệ Tiêu gia cũng điên cuồng gào thét,
đối với Đế Tuấn đầy cảm giác sùng bái.
“A? Trong phòng rõ ràng có đốt nến, vậy sao lão đại lại không có ở đây?” Lão tứ Tieu Lâm chần chờ nói.
“Không thể đi, đằng trước đằng sau đều có người canh gác, không có ai
nhìn thấy lão đại ra khỏi cửa.” Lão tam Tiêu Hoàng Điệp chủ quản của
trại nói, cứ cách nửa giờ một sẽ có người báo cáo với hắn, cho nên không thể xảy ra sự việc này.
“Vậy thì đang ở trong nhà, vào xem một chút là biết.” Lão nhị Tiêu Hột Đào đề nghị, không hành động, đi theo cuối cùng.
“Ngừng.” Tiêu Duy Bạch duỗi cánh tay trắng, ngăn cản mọi người, “Cẩn thận một chút, lui về sau đi.”
Tiêu Duy Bạch ấp úng, làm khẩu hình, nói: “Lão đại giống như đang làm cái gì đó, nghe không, lão đại hô hấp thật nặng.”
Mọi người mới đầu không có chú ý, vừa nghe hắn nói như vậy, tất cả đều an tĩnh lại, vễnh tai, lặng tiếng nghe.
"Hình như là đúng."
"Này vẫn chưa tới giờ đi ngủ."
"Lão đại cũng chỉ là không thể chờ đợi thôi."
. . . . . .
. . . . . .
. . . . . .
Ồn ào lộn xộn, líu ríu.
Tiêu Duy Bạch muốn ngăn, nhưng làm sao ngăn cản được sáu cái miệng, làm động tác im lặng, trợn mắt nhìn một lượt, tiếp tục dùng khẩu hình, thét:
“Các ngươi điên rồi, lại ở đây bát quái chuyện của lão đại, ngộ nhỡ chọc giận hắn, từng bước từng bước ném tất cả chúng ta ra sau núi, đi giết
lang sói.”
“Đại ca, rõ ràng là người bắt đầu.” Rốt cuộc có người nhớ tới vẻ mặt khác của Đế Tuấn, lập tức trắng trợn đem trách nghiệm
đẩy tới bên người Tiêu Duy Bạch.
“Đúng vậy, nếu không phải đại
ca nói thanh âm bên trong có gì không đúng thì những người thuần khiết
như chúng ta sao có thể phát hiện chứ.” “Đúng vậy, nếu không
phải đại ca nói thanh âm bên trong có gì không đúng thì những người