thuần khiết như chúng ta sao có thể phát hiện chứ.” Chuyện hãm hại huynh đệ như vậy, chỉ cần có người mở ra, lập tức có người phụ họa.
Quan trọng nhất là sinh mạng, sống còn là đại sự.
“Ngũ gia ta còn thân đồng tử từ, giường chiếu ta biết nhưng không hiểu, đều là đại ca dạy bậy.” Lại một người không biết xấu hổ, trốn tránh
trách nghiệm, lời gì cũng dám nói.
“Ngũ gia nếu còn là đồng tử, Tứ gia ta lại càng thêm thuần kiết ….nam rồi.”
Không phải là so da mặt dày, ai sợ ai à?
Lão thất Tiêu Hàn nhìn chằm chằm, đôi mắt mờ mịt, nháy nháy, lại nháy nháy, mờ mịt hỏi: “Các vị huynh trưởng, nữ nhân là cái gì??”
Một mảnh quần đấu.
Lão Thất chạy trối chết.
Bởi vì trong chúng huynh đệ, hắn là kẻ cưới một đôi tỷ muội xinh như hoa như ngọc làm lão bà, kẻ đến sau quả thật cao tay.
Ghen chết một ban độc thân ca ca.
Một nhóm ca ca độc thân ghen tị tới chết.
Chuyện về nữ nhân, bàn về tuổi tác là vô dụng, còn phải dựa vào ngộ tính.
Hôm nay tính nhận nại của Đế Tuấn thực tốt.
Thanh âm ngoài cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng mấy nam nhân này còn phát ra thanh âm ông ông ông, hắn cũng không có tức giận.
Thật lâu, Tiêu Duy Bạch phục hồi tinh thần đầu tiên, cùi chỏ đụng đụng lão
Ngũ Tiêu Thu Phong Khải đứng gần hắn nhất, “Chúng ta tới đây cũng nửa
canh giờ rồi đi?”
“Giống như hơn nửa canh giờ rồi.” Lão Ngũ đếm trên đầu ngón tay, biết tính toán, khẳng định trả lời.
Tiêu Duy bạch vỗ ót một ái, kêu to không được: “Tránh mau tránh mau, chia nhau tản ra.”
Vậy mà hai cánh cửa đang đóng kín, cũng đúng lúc này, mở ra không tiếng động.
Có một ảnh nhỏ, dùng mắt thường không thể nhận ra được nó, bắt đầu từ Tiêu Duy Bạch, lão Tứ, lão Tam, lão Ngũ, lão Lục lão Thất, lão Nhị đều bị
dính chưởng, lấy tư thế hết sức xiêu vẹo đứng im một chỗ.
Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm. Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.
Đế Tuấn khí định thần nhàn, ôm lấy hai tay, đi đi lại lại.
“Thích nghe lén như vậy, tối nay cho các ngươi nghe đủ.”
Hắn không quay đầu lại, cũng không nhìn ánh mắt cầu xin tha thứ của mấy nam tử.
“Ta thủ pháp đọc môn, không ai có thể hiểu, dù là trong trại ngẫu nhiên có cao thủ, cái tay nào thiếu, gia sẽ cho hắn một năm không động. Cánh
cửa đóng lại, lần nữa quan nghiêm.
Ngoài cửa phòng, một mảnh im ắng, sao nháy mắt.
Bảy nam nhân, người muốn khóc nhất là Tiêu Duy Bạch.
Hắn duy trì tư thế chân trước sụp xuống, chân sau dừng ở giữa không trung, hai tay giang rộng.
Mệt quá.
Dù là võ công của hắn không tệ,cũng rất khó duy trì tư thế này cả đêm.
Ô ô ô, lão đại, nhanh lên một chút ra ngoài thả người đi, chúng ta không dám.
. . . . . . . . . . . .
Đế Tuấn đem áo khoác ném lên trên đất, thân thể trần truồng, chui vào chăn, ôm sát Mộ Lăng Không.
"Bọn họ đi?" Lập tức không nghe thấy âm thanh đấy.
“Ừ.” Không có tâm tình nói chuyện về những người không liên quan, Đế Tuấn hừ một tiếng, kề mặt vào cánh tay nàng, ngón tay hữu ý vô ý vuốt ve da
thịt nàng.
“Đều tại chàng, nhất định lúc nãy bọn họ nghe được
hết rồi, lần sau vào lúc có người, chàng nhất định phải khắc chế một
chút nha, phu quân.” Mộ Lăng Không nhỏ giọng oán trách.
Kích
tình khó tự kiềm chế, mập mờ ưm, không tự chủ được tràn ra khỏi môi,
nàng liều mạng cắn chặt hàm trăng, nhưng vẫn không thể an tĩnh tuyệt đối được.
Đế Tuấn vẫn đối nghịch với nàng, ra sức trên dưới luật
động,làm cho nàng quên hết tất cả, ý loạn tình mê, mới bằng lòng dừng
tay.
Tỉnh táo lại, trên mặt Mộ Lăng Không quả thật muốn ứa máu, tựa như một con cua bị nấu chín. Nàng không còn mặt mũi nhìn người khác nữa rồi.
Đợi đến khi mặt nạ da người lâu không dùng đến, ngày mai dính vào trên mặt
đi ra cửa, khiến cho người khác nhìn không thấy được sắc mặt của nàng.
Đế Tuấn vòng tay qua, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng của nàng, mỗi lần vuốt
có thể hóa giải huyệt vị áp lực của nàng, các ngón tay đều dùng lực, bị
hắn vân vê xoa bóp mấy cái, Mộ Lăng Không cũng tự giác buông lỏng ý
định, mệt mỏi ngáp một cái.
''Có vi phu ở đây, đừng sợ, ngoan
ngoãn ngủ đi.'' Hôn vành tai trắng nõn của nàng, ngậm vào trong miệng,
liếm láp, ''Sáng mai rời giường, ta đảm bảo không ai dám cười nàng,
nương tử của ta, ai dám khinh thường, nam nhân nhìn ngươi ta liền lấy
nhuyễn kiếm chém hắn.''
Nàng đã quen với thói quen động chút là nói lời ngon ngọt của hắn, nghe xong chỉ cười, cũng không có đặc biệt làm thật.
Mà ngoài cửa, trong giây lát bảy người giống như bị tạt nước lạnh giống nhau, cảm giác không thể tỏa nhiệt.
Lời nói mà lão đại nói cùng chị dâu, còn là ám hiệu đặc biệt để cho bọn họ nghe.
Nếu sớm biết là như vậy, dù có đại kiệu tới xin bọn họ cũng không tham gia náo nhiệt ở thời khắc mấu chốt này.
Ảo não, hối tiếc, chỉ sợ ở thời khắc này cũng không có ai vui vẻ nghe bọn họ sám hối.
Lão đại nói rồi, muốn hắn đứng ở cửa chỗ này nghe cả đêm.
Nói cách khác, sáng mai mặt trời mọc bọn họ cũng đừng nghĩ rời đi.
Thật may mắn là không gian nhà gỗ này được liệt vào cấm địa, những người
không có nhiệm vụ không