tìm cho hắn một chút phiền lòng?''
Loại nhàm chán này người bình thường không làm được.
Chỉ là, nếu đổi thành hắn, liền vô cùng khó nói.
Hắn vốn không phải người bình thường.
Quả nhiên, khi nàng nói xong, hắn lại theo thói quen cười du côn... ''Có một truyền thuyết dân gian, không biết ngươi có từng nghe qua chưa, nếu như một người
muốn sống lâu trăm tuổi, chỉ cần theo hắn, để cho tâm tình thoải mái là
còn thiếu, vi phu hành tẩu giang hồ đã mười mấy năm, đi qua Nam Bắc,
kiến thức cao vô số, như vô số vì sao ban đêm...''
''Nói điểm chính.'' Nàng không nhịn được nữa, rít lên.
Âm thanh quá lớn, nhất thời khiến hắn hết nói nhảm, nói đơn giản lại, tốc độ cực nhanh, ''Ta gặp phải ông già, hắn nói muốn làm cho người ta
trường thọ, thì phải làm cho người ta có hy vọng, phụ hoàng một thân
ngựa chiến, ổn tọa đế vị, nữ nhân, quyền thế, Kim Ngân, cái gì cần có
đều có, quốc nội bình yên vô sự, cuộc sống xa hoa sẽ làm cho ông ta
nhanh già yếu, không có theo đuổi, xơi tái thân thể, cuối cùng... chầu
trời.''
''Vì vậy ngươi tin lời lão già kia, liều mạng kiếm chuyện chơi, làm chuyện cho phụ hoàng quan tâm cả ngày.'' Đối với loại đáp án
này, nàng nhất thời kinh ngạc ngu ngơ.
Thật sự muốn bổ cái đầu hắn ra, xem cấu tạo bên trong, loại lý do này, cũng thua hắn tin tưởng thật sự, chung thủy thi hành.
Hắn không lên tiếng coi như cam chịu.
''Người làm cái này bao lâu rồi?'' Được rồi, phu quân nàng lần lượt nảy sinh ra ghi chép, làm nương tử cũng nên quen dần.
Nàng không kinh ngạc, tuyệt đối không kinh ngạc, mặc dù trái tim đang run
lên, cũng làm bộ điềm nhiên không có việc gì, miễn cho hắn cười ngạc
nhiên/
''Giặc cướp Hoàng Đường Sơn đã tồn tại chừng 200 năm rồi,
trước khi có nước Mạc Thương thì đã có rồi, chung thủy không có cách nào tiêu diệt sạch, một lớp lại một lớp, mười mấy năm trước, ta đi cùng
Tiêu Duy đến đây, đoạt lại địa bàn...'' Bấm bấm đầu ngón tay, tính toán
tính toán, thật ra thì cũng không lâu. ''Nhiều nhất mười hai năm, cũng không lâu.''
Được rồi, một vòng thời gian trong mắt hắn cũng không tính là dài, không
chuẩn một giáp cũng chỉ là một cái búng tay, nàng bái phục quan niệm
thời gian của hắn.
''Tiêu Duy Bạch và sáu vị tại chủ là người lớn lên từ nhỏ ở đây, ngươi mời người tới dạy bọn họ văn võ, tất nhiên
cũng là an bài đặc biệt, phu quân, bảy vị trại chủ là lựa chọn đặc biệt
được tìm ra sao? Nếu không nhiều cô nhi như vậy, làm sao có đúng bảy
người có tư chất không tệ, lại chung thành tuyệt đối?'' Nàng tin
tưởng một người vận khí tốt sẽ thuận buồm xuôi gió, mọi chuyện thuận
lợi.
Nhưng mà hắn và Thất huynh đệ, hiển nhiên cũng không dùng ba chữ vận khí tốt mà khái quát, có vẻ đơn giản quá.
Nam nhân của nàng, giống như nàng ở chỗ sâu của biển cả băng sơn, che giấu sâu đậm.
Ngoài mặt một vẻ bình tĩnh không lộ sắc, dưới nước che giấu là sông băng
khổng lồ vạn năm không đổi, không tự đụng vào thì vĩnh viễn không thể
hiểu.
Đầu tiên nàng sợ nhưng ngay sau đó có may mắn khó nói.
Người nam nhân này là trượng phu của nàng, hơn nữa còn yêu nàng.
Bọn họ cả đời cũng sẽ không là kẻ địch, vĩnh viễn đứng chung chiến tuyến, toàn lực đối ngoại.
Nàng đồng tình với hắn.
Một kín kẽ tự giữ, có thể kiên nhẫn dùng 12 năm, thậm chí bố trí lâu dài
một nam nhân vụn vặt, khi hắn nghiêm túc muốn làm gì đó thì chẳng lẽ
không đạt được mục tiêu sao?
''Nương tử, tay của nàng toát mồ
hôi, có phải lại muốn rồi hay không?'' Một câu nghi vấn hèn hạ ti
tiện, đem suy nghĩ của nàng trờ về hiện thực.
Trong nháy mắt, sương mù trước mắt nàng chặn lại tầm nhìn, khiến tất cả trở nên mông lung. Cái này chờ có cơ hội
liền lại gần lúc bận việc, bất cứ nơi nào bất cứ nơi đâu cũng tìm kiếm
cơ hội đè nàng, một tháng ba mươi ngày ít nhất động dục bốn mươi
lần, thật sự nàng nghĩ trong cái thế gian cường đại đó còn có người tồn tại được sao?
Có phải nàng nghĩ nhiều quá hay không.
Cặp
mắt sáng của hắn,giờ phút này mị hoặc, lông mi vểnh lên không ngăn được
ánh mắt bén nhọn, mấy đám lửa quen thuộc, đốt sáng cả khuôn mặt hắn.
Ảo giác. Nàng mới nghĩ đến ảo tưởng không thực tế.
Một mặt của cái ác liệt kia, so với nam nhân bình thường thì nghiêm trọng
như vậy, hơn nữa da mặt dày hơn thành tường, cường nỏ đâm cũng không ra.
Nàng coi hắn như một dạng thiên thần đáng sợ.
Nếu như hắn biết được tâm tình sùng bái của nàng biến thành nhược điểm,
trên mông đít có cái đuôi nhỏ, về sau có thể sống yên sao?
Nam nhân của mình, chung giường chung gối hàng đêm, cái mặt ác liệt kia của hắn, trên đời này không ai rõ bằng nàng.
Nàng hít thở sâu mấy hơi, ép mình tỉnh táo lại, đang định đem tay hắn ra,
đuôi ánh mắt lại liếc thấy Tiểu Bắc thở hổn hển ôm một cái rương nữa
chen vào cửa.
Trong phòng đồ quá nhiều, thật sự không còn chỗ để, vì vậy không thể làm gì khác là xen kẽ khe hở, né tránh vật dưới chân,
tìm tới tìm lui, nhìn trúng một khối đất trống.
Hai vị chủ tử bên kia, muốn không chú ý tới cũng khó.
Có lẽ cái con được điêu khắc trên tủ kia làm cho người ta sáng mắt, nàng
hăng hái nổi lên, ''Tiểu Bắc mở rươn
