gười không bị
bên ngoài nhiễu loạn, như vậy hắn sẽ có được thành tựu, không thể đo
lường.
“Vị thiếu niên, có thể nói cho bổn tôn tên của ngươi hay
không? Sư phụ là ai?” Tạm thời đè nén đố kỵ, đột nhiên Huyền Minh sinh
ra hứng thú nồng đậm với tình địch.
Hắn thưởng thức người mạnh, cũng tôn trọng người mạnh.
Dù mâu thuẫn cá nhân giữa hai người không giải được, cuối cùng vẫn muốn đánh
nhau sống chết, ít nhất trước đó, Huyền Minh nguyện ý lấy lễ đón tiếp.
Chỉ tiếc, người khác cũng không phải là người trên Đại Tuyết Sơn xuống –
“Ông nội ngươi, kêu gia là thiếu niên lần nữa em, ta liền một kiếm bổ đầu
ngươi.” ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Hắn sinh ra mặt mỏng, nhưng cũng
không mềm, bình thường động không động bị nương tử coi là chuyện cười
cũng được, những người không liên quan cũng dám tới om sòm, Đế Tuấn
tuyệt không nuông chiều.
Trong nháy mắt Huyền Minh đỏ hai má, da
vốn trắng nõn, huyết sắc xông lên đặc biệt dễ thấy, sau đó từ đỏ chuyển
sang tím, lại từ tím chuyển thành đen.
Loại thái độ này của Đế Tuấn, dù người được dưỡng tốt hơn nữa, cũng bị hắn kích động ra ba phần hỏa khí.
Không thể đồng ý, vậy thì đánh đi.
Quản khí gió hắn là ai, không đánh đến tâm phục khẩu phục, căn bản là không có phương pháp ngồi xuống nói chuyện.
Vì vậy, bóng dáng hai người Đế Tuấn và Huyền Minh lại dây dưa ở một chỗ,
lúc đầu là thử dò xét tính công kích, lúc này là chống lại, chính là
dùng trăm phần trăm lực ứng phó, sát chiêu liên tiếp.
Không gian bên trong sơn động hẹp, cũng không ảnh hưởng tới đao kiếm quang ảnh phát huy.
Không gian họp hẹp bên trong sơn động, cũng không ảnh hưởng đến sự phát huy của đao kiếm.
Lần này không ai dám thừa dịp đi làm loạn chủ ý của Lăng Không.
Bản thân nàng chính là cao thủ khó đối phó, lại cộng thêm phu quân nàng
thủy chung xuất ra một tia tâm thần, nhớ ở trên người nàng, nếu người
nào dám mạo phạm, Thủy ĐInh Lăng còn nằm trân mặt đất không biết sống
chết ra sao chính là cảnh cáo.
Sau mấy trăm chiêu, vẫn bất phân thắng bại.
Hai người càng đánh càng hưng, muốn ngừng mà không được.
Một cái lướt qua, trường nhuyễn kiếm du long của Đế Tuấn như quấn chặt thần kiếm Liệt Diễm của Huyền Minh, ép hắn dồn dập trên vách tường như bị
hàn băng bao trùm, "Ngươi tên là Huyền Minh, nếu như hôm nay may mắn lưu được cái mạng, ngày khác trở lại tìm ta, nên nhớ, bổn vương là Đế
Tuấn.''
Huyền Minh còn chưa kịp hiểu ý tứ trong lời nói của hắn,
thái độ khác thường của Đế Tuấn, buông tha tiến công cạn tào ráo máng,
nhón mũi chân, nhẹ nhàng nhảy ra phía sau.
CÙng lúc đó, trường
nhuyễn kiếm đã êm ái hướng về phía nàng, chính xác cuốn lấy vòng eo của
nàng, cuộn nàng ôm vào lòng, rồi sau đó lướt về hướng khác của sơn động.
Bước chân hoảng hốt, bước chân thật nhanh.
Rất có vài phần ý vị chạy trối chết.
Mọi người sững sờ.
Huyền Minh còn đang suy nghĩ vì sao đột nhiên Đế Tuấn liền biến thành thứ hèn nhát, thế nhưng lại đào binh, nếu thật sự đấu một trận, hắn chưa chắc
sẽ thua.
Trong nháy mắt lại có linh quang xuất hiện, thầm than không tốt.
Còn chưa kịp cảnh cáo, cũng cảm thấy thân núi từng trận kịch liệt.
Theo sát, ngàn cân cự thạch từ trên trời giáng xuống, phong kín bước chân rời đi của Đế Tuấn.
Từng cỗ khói màu xanh dương từ bốn phương tám hương xông vào, làm gay mũi,
làm người hít thở không thông, chỉ hút vào gần nửa miệng, đã cảm thấy
choáng váng đầu óc.
May mà bọn họ có võ công đủ cao, phát hiện
sức lực không đúng, liền vội vàng ngừng thở, phong kín miệng mũi, mượn
cái hít thở ngắn ngủi, theo thứ tự giành ra ngoài. Huyền Minh đã đoán được là Đế Tuấn giở trò, thật là hận hàm răng ngứa ngáy.
Nhưng mà bây giờ cũng không được cùng hắn so đo nhiều, thời khắc sống chết, cầu sinh là bản năng của loài người.
Về phần cùng Đế Tuấn kết Lương Tử, còn phải như hắn đang nói, còn mạng còn sống đi ra ngoài tính toán.
Từng cỗ một, từ thân núi truyền tới.
Võ công cao hơn nữa, trong trạng thái này cũng không có cách nào phân biệt được nguồn gốc âm thanh.
ĐI về phía trước chính là sơn động Vô Danh, chỉ là đã tới nơi đó, đòng thời cũng là ngoài ý muốn bỏ chạy thành công.
Vậy mà chuyện vượt xa dự liệu của Huyền Minh lại đơn giản như vậy.
Khói mù ngày càng nồng đậm, âm thanh càng ngày càng lớn, giống như có cái gì đó cấp tốc đến.
Suy tư, cần thời gian.
Trên thực tế, tất cả xảy ra, chỉ là trong nháy mắt mà thôi.
Suy nghĩ nhờ khói cũng bị chậm lại, đợi đến ý thức của Huyền Minh càng lúc
càng gần là một cỗ nước sóng lớn, hắn đã không có địa phương để né
tránh.
Tư vị xâm nhập nước lạnh, tương đối không tốt.
Hắn
uống vài hớp nước, ngón tay như móc câu, đâm sâu vào bên trong một bên
thạch bích, mặc cho thân thể đong đưa theo sóng, cũng tuyệt đối không
chịu buông tay.
An nguy của đồng môn, hắn không thể chú ý.
Ý thức của hắn cũng bắt đầu mơ hồ dần dần.
Này khói độc nửa miệng cũng không phải là hoàn toàn không có tác dụng, giờ
phút này bị một kích của nước lạnh, đã mơ hồ phát tác.
Huyền Minh choáng váng thâm trầm nghĩ, đáng chết, tên tiểu tử, đến tột cùng đánh
nơi nào đ