Không trả lời.
Đối với hắn mà nói, cảm thụ của nương tử nhà mình quan trọng hơn.
Về phần những người kia tới của tìm chết, một kiếm thọc là đúng, ai quản
nàng ta là thất đãi cô bát đại di gì, còn cố kỵ xuống tay lưu tình. Nếu thật sự quan tâm
Lăng Không nhà hắn, cũng sẽ không vọng tưởng thừa dịp hắn không rảnh lo
chuyện khác, ùn ùn kéo tới, hợp nhau tấn công.
Theo loại lý luận
này, nếu căn bản họ không quan tâm sự tồn tại của Lăng Không nhà hắn,
một lòng một dạ muốn khi dễ nương tử của hắn, như vậy hắn cần gì phải có vài phần kính trọng, trước khi động thủ còn phải suy nghĩ tới quan hệ
sư tỷ muội bắn đại bác cũng không tới kia.
Logic của Đế Tuấn phi thường đơn giản.
Bởi vì như thế, sở dĩ như vậy, hắn mới sẽ không cân nhắc sâu xa hơn.
Người ta đều không xuống tay lưu tình, hắn ra tay chậm, chỉ biết bị động bị đánh.
Chuyện liên quan đến nữ nhân cực kỳ yêu mến, căn bản Đế Tuấn không thể qua loa khinh thường.
Cho nên, cái nữ nhân om sòm kia, hắn nghe nhưng hoàn toàn không lọt vào trong tai.
Mộ Lăng Không vừa cảm động, vừa bất đắc dĩ, cho dù hắn khẩn trương như vậy, cũng là vì hắn quan tâm quá mức .
“Phu quân, ta không sao, chỉ là một trận đấu nhỏ mà thôi, không dễ dàng như
vậy hù được ta.” Nàng ở trong mắt hắn, chẳng biết lúc nào biến thành
hài tử, như gốm sứ dễ vỡ. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Dù Đế Tuấn biết rõ nàng có đủ năng lực để tự vệ, hắn vẫn sẽ chọn tới trước nguy hiểm, liều mạng chạy đến bên nàng, cực kỳ chặt chẽ bảo vệ chu toàn.
Huyền Minh
luôn nói không hiểu vì sao nàng động lòng với một nam nhân không phải ở
Đại Tuyết Sơn, khăng khăng một mực cho rằng là hắn, dù bất cứ giá nào
cũng không buông tha.
Mộ Lăng Không sao có thể giải thích rõ ràng cảm giác được quan tâm, được quý trọng, được che chở trong lòng bàn
tay, giống như coi trọng bảo vật trân quý đây?
Đại Tuyết Sơn, vĩnh viễn không thể nào cho nàng cảm thấy ấm áp.
Nơi đó không có người này.
Dù là tình yêu nam nữ hay tình yêu mãnh liệt, cũng đều ở trong hàn băng vạn năm không thay đổi.
Đây cũng là nguyên nhân nàng vẫn luôn hiểu rõ ý niệm trong lòng Huyền Minh, nhưng thủy chung không dám nhìn thẳng.
Mộ Lăng Không sợ lạnh.
Một người có thể kết liền cành bầu bạn vượt qua nửa đời sau, tất cả phương
diện có thể không đủ, nhưng hắn phải ấm như mặt trời ngày đông.
Cái tốt của Đế Tuấn, Huyền Minh cũng với những người ở Đại tuyết Sơn làm sao có thể hiểu được.
Phu quân của nàng, giỏi nhất chính là giả heo ăn cọp.
Nàng đã thấu hiểu tận xương tủy thói quen ngụy trang đến bất thường của hắn, chỉ là nàng cũng không nên chuẩn bị nói cho hắn thì tốt hơn.
Vào giờ phút này, nàng nên nhớ bốn chữ vợ chồng đồng tâm thì tốt hơn, nhưng thứ khác ở lúc chỉ còn hai người thì bày tỏ.
''Lăng Không, hắn làm bị thương người ở Đại Tuyết Sơn, nàng vẫn kiên quyết ở
cùng hắn sao?'' Huyền Minh hỏi thăm vài câu, nói xong lại sợ nàng không hiểu nên bổ sung thêm :''CHuyện này khó có thể từ bỏ, mặc kệ hắn có
phải là nam nhân nàng yêu hay không, quy củ của Đại Tuyết Sơn, nàng quá
rõ ràng, nếu như nàng ngoan cố không đổi, bổn tôn cũng không thể bao che cho ngươi được.''
Nàng nhanh chóng vuốt lại mái tóc dài, từ trong ngực lôi xa một sợi dây đỏ,tùy ý buộc.
Hơn nữa tự nhiên nhấc lên trường kiếm, khoác lên đầu vai, ''Ta chỉ cần có
phu quân bảo vệ là tốt, không nhọc Huyền Minh thần vương phí tâm.''
Nàng không muốn mở miệng là nói thích nàng, muốn nàng cùng hắn vĩnh viễn ở
cùng nhau là không thể nào, kêu nàng lật mặt muốn đẩy hắn vào chỗ chết.
Người ở trên Đại Tuyết SƠn, chưa bao giờ đem cảm giác hư ảo của tình ái đặt
vào trong não, bọn họ say sưa theo đuổi võ học, tuân thủ quy củ tổ tông
lưu truyền xuống.
Không phân tốt xấu, không hỏi đúng sai, nhân tình vị quả thật có thể được xưng là hy vọng xa vời.
Từ này về sau, Lăng Không cũng chỉ là Lăng Không mà thôi, ngày trước ý
niệm muốn thành một thành viên của Đại Tuyết SƠn nàng tuyên cáo hoàn
toàn buông tha. ''Võ công của nàng có được từ Đại Tuyết Sơn, tự nhiên sẽ nhớ ơn thầy, không dám mạo phạm tỷ
mạo đồng môn. Chỉ là bất cứ chuyện gì đều có ngoại lệ, ví như chỉ nhằm
về ta thì không sao, nhưng các người lại bất kính với phu quân của ta,
cũng đừng trách ta không bảo vệ người nhà, ra tay độc ác.'' Mắt xinh đẹp khẽ nhếch lên, nàng cười tủm tỉm quét qua mỗi khuôn mặt, đem thỏa hiệp
biểu hiện cho mọi người nhìn.
Đế Tuấn cười đến không khép miệng
được, bàn tay lặng lẽ ôm lấy eo cô từ đằng sau, ''Làm trượng phu bảo vệ
thê tử là chuyện thiên kinh địa nghĩa, các ngươi có thể khi dễ người
khác, dám đụng đến một cọng tóc của nàng, các ngươi thử xem.''
Nàng có chết cũng muốn toàn lực bảo vệ hắn, mà hắn cũng lấy sinh mạng thề.
"Các ngươi căn bản là mặt dày.'' Không biết ai nói thầm một câu.
Nàng và hắn cùng nhìn nhau cười.
Không sai, bọn họ chính là muốn ở cùng nhau bảo vệ đối phương, tận hết sức lực, toàn lực ứng phó.
Mặt dày, thì sao?
Có bản lãnh ngươi cũng tìm người nguyện ý vì ngươi mà mặt dày.
Huyền Minh không nhịn được nữa.
Thần kiếm Liệt Diễm, chỉ vào chóp mũi của Đế Tuấn, phát ra k