Old school Easter eggs.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329132

Bình chọn: 9.5.00/10/913 lượt.

cái gì tốt?

Bàn về dung mạo, ở Đại Tuyết Sơn nhiều nhất nàng chỉ có thể xếp hạng trung, Đinh Lăng tháo mặt nạ da người trên mặt ra, tự tin tuyệt sẽ không bị

bại bởi nàng.

Luận võ công, danh tiếng của nàng, cũng chỉ có thể ở bên ngoài mười phương, coi như hiện tại công lực đủ, trên toàn bộ lãnh

thổ Đại Tuyết Sơn, vẫn chỉ là bình thường.

Bàn về địa vị, một

người vẫn chưa hoàn toàn được Đại Tuyết Sơn thu nạp như Mộ Lăng Không

nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là người

ngoài,๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n dù Huyền Minh thần vương nỗ lực bảo

vệ, nàng cũng chưa chắc được Hậu Thổ thánh mẫu tiếp nhận.

Mất tấm thân xử nữ, vốn là sỉ nhục lớn nhất.

Loại nữ tử bất trinh khiết này, có thể xứng với Huyền Minh như một thiên thần này ư?

Trong mắt nàng, mắt đỏ ngập tràn.

Thừa dịp Đế Tuấn bị cuốn lấy, không rảnh để ý Mộ Lăng Không, đột nhiên Đinh

Lăng đứng lên, phóng băng tới nữ nhân mà nàng ta hận thấu xương: “Mọi

người cùng nhau tiến lên, trước tiên giữ chặt Mộ Lăng Không, đợi lát nữa Huyền Minh thần vương giết nam nhân của nàng, mang về Đại Tuyết Sơn,

giao cho Hậu Thổ thánh mẫu xử trí.”

Bốn trưởng lão chấp pháp cùng với tất cả nữ tử đang đứng ngoài quan sát chợt bừng tỉnh ngộ.

Hơn mười ánh mắt như bão tố nhìn Mộ Lăng Không, không che được ý hung ác.

Đế Tuấn và Huyền Minh chiến đấu hoa lệ, làm cho Mộ Lăng Không đột nhiên sinh ra hào khí đầy ngập. Có phu quân như vậy, nàng còn sợ gì?

Nếu muốn bắt nàng, trước tiên cần phải nhìn một chút, mười sư tỷ đồng môn kia có bản lãnh hay không.

Đinh Lăng là người tới trước, băng thứ trong tay, ánh sáng màu lam yêu dị

chớp động, nhưng nàng cũng không động thanh sắc, nhanh chóng bôi kịch

độc lên đó.

Nàng ta chỉ cần một cơ hội nho nhỏ, không cần sát

thương Mộ Lăng Không, chỉ trong một phút hô hấp, trong nháy mắt giết

nàng tại chỗ.

Đinh Lăng thừa nhận, trên võ học, nàng không bằng

Mộ Lăng Không, coi như nàng ta ngày đêm khổ luyện, cũng vĩnh viễn không

cản nổi bước chân của đối phương.

Đối với vấn đề này nàng ta suy nghĩ thật nhiều năm, cũng không phải là hoàn toàn không biện pháp nào.

Mộ Lăng Không chỉ có thể được coi là cao thủ, nàng ta không phải thần.

Thời cơ thích hợp, phương thức thích hợp, ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Đinh

Lăng bị coi rẻ kia cũng có thể dùng ‘kỳ chiêu’ lấy được tính mạng của

nàng.

Vào giờ phút này, không thể nghi ngờ chính là ông trời cho

nàng ta cơ hội, đợi các vị sư tỷ chấp pháp ra tay trước cuốn lấy Mộ

Lăng Không, Đinh Lăng thừa dịp tìm cơ hội chính xác, dùng băng thứ của

nàng ta tập kích.

Chỉ cần Mộ Lăng Không chảy ra một giọt máu, kịch độc phong hầu này, sẽ nhanh chóng vùi sâu vào trong cơ thể nàng.

Huyền Minh thần vương cũng sẽ không cứu được.

Tiểu phu quân võ công cao kia của nàng cũng không có biện pháp.

Nhưng không hề nghĩ đến, Đế Tuấn vốn đang toàn tâm toàn ý đối kháng với Huyền Minh, đuôi mắt phát hiện có người hướng tới phía nương tử của mình,

thoáng ra một chiêu giả, thân thể đột nhiên biến mất, lấy tốc độ làm

người ta trố mắt thoáng qua bên cạnh Mộ Lăng Không.

Nhuyễn kiếm dài giống như con rắn độc, nhẫn tấm cuốn về phía kẻ địch dám can đảm nhân cơ hội ra tay với nữ nhân của hắn.

Đinh Lăng đánh không lại Mộ Lăng Không, đối mặt với Đế Tuấn, như đứa trẻ thấy đại nhân.

Nàng ta nhanh chóng bay vọt ra, thoát khỏi vị trí ban đầu, nhưng cũng không thể tránh được sát chiêu bén nhọn của Đế Tuấn. A!~

Một tiếng hét thảm.

Đinh Lăng trở mắt mình cánh tay phải đang nắm chặt băng thứ của mình chia lìa với thân thể.

Đau nhức, một lúc lâu sau mới xuất hiện.

Nàng ta có chút không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt.

Băng thứ cắm vào vách tường trong động, bên trên còn treo một cánh tay bị

gãy, ống tay áo nhìn quen thuộc như thế, màu xanh, mang theo chút hoa

văn cổ quái, do nàng ta từng đường kim mũi chỉ tự tay thêu lên, làm như

vậy để khác biệt với người khác, phân biệt với các sư tỷ khác.

Càng hy vọng một ngày kia, bằng những thứ đặc biệt nho nhỏ này, bắt được

lòng của Huyền Minh, để lưu lại dấu vết của nàng ta trong hắn,cuối cùng

thủy chung chờ hắn rủ lòng thương xót mình.

Hôm nay, tất cả đã tan thành mây khói.

Hoàn hảo không chút tổn hại nàng còn chưa tìm được cơ hội nắm được lòng của

Huyền Minh, hôm nay, nàng mất đi cánh tay, lại càng không có tư cách.

Cánh tay trọng thương, hơn nữa tức giận công tâm, Đinh Lăng trợn trắng mắt, ngất đi.

Đế Tuấn làm như không thấy, cúi đầu, thắm thiết hỏi thăm: Nương tử, không sao chứ? Bị hù sợ sao?”

“Này, chàng quá độc ác rồi, dù sao nàng ta cũng là nữ tử, cũng là sư muội của mẫu hậu chàng, chàng lại cho một kiếm làm tàn cánh tay của nàng.” Quỳnh Dao một trong tứ trưởng lão chấp pháp không nhịn được lòng đấy căm phẫn lớn tiếng phê phán: “Chúng ta căn bản chỉ muốn dồn Mộ Lăng Không lại,

mang về Đại Tuyết Sơn giao cho sư tôn của nàng Hậu Thổ thánh mẫu xử trí, cũng không phải muốn hại nàng, thật sự là niệm tình cũ. Mà ngươi, lại

hoàn toàn không để ý đến tầng quan hệ này, hạ sát thủ!”

Đế Tuấn liệt nó vào tạp âm tự động loại bỏ.

Bình chân như vại, không nhúc nhích chờ Mộ Lăng