iọng
điệu phấn khởi của nàng, Lục Phù bất đắc dĩ cười cười, nghe được tin tức của Sở Cảnh Mộc cảm thấy có chút khó chịu, nhưng mà Hải Nguyệt luôn cố ý làm như vô tình nhắc tới hắn, nàng không muốn nghe cũng không được.
Bởi vì Hải Nguyệt biết, cho dù đau lòng, nàng cũng muốn biết tin tức của hắn.
Giống như
nói nàng biết hắn không còn tìm Dao Quang gây phiền toái, Di Nguyệt và
Trừng Nguyệt cũng bắt đầu mở những con đường ở vùng phụ cận của Lạnh
Thành.
Nàng biết hắn đang tìm nàng, vận dụng tất những việc có liên quan đến nàng.
Nàng biết hắn đang ở gần Lạnh Thành.
Nàng biết hắn thực sự rất đáng thuơng, tuy rằng nàng không thể tưởng tượng ra Sở Cảnh Mộc lúc tội nghiệp sẽ có dáng vẻ gì.
Nàng biết, hắn rất đau khổ……
Nhưng nếu không xa nhau, hắn sẽ càng đau khổ hơn.
Nàng giết phụ thân của hắn, điều đó với hắn mà nói, là cả đời khó quên, đừng nói đến chuyện hắn còn tận mắt nhìn thấy.
Nhớ tới
những điều này có một sự chua xót và khổ sở không nói nên lời dâng lên
trong lòng nàng. Nói vậy cả đời này loại đau khổ chua xót đó sẽ theo
nàng như bóng với hình.
Sở Cảnh Mộc…… Hãy quên ta đi!
Hãy quên người đã khiến ngươi yêu đến tận cùng, cũng hận đến tận cùng!
Hãy quên ta, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn, chúng ta đã không thể quay về tình cảm lúc ban đầu, cũng không thể quay về những hạnh phúc ngày cũ.
Thời gian…….
Chỉ có thể dùng thời gian để chữa lành vết thương……
Hắn là vị tướng quân tiếng tăm lừng lẫy, còn nàng là một đào binh.
“Nhưng mà
phu nhân, U Thành có động tĩnh lớn như vậy, người không sợ khiến cấp
trên kinh động sao!” Ngón tay Hải Nguyệt hướng lên trên chỉ chỉ, cau
mày.
“Tin tức của U Thành bị phong bế không dễ dàng truyền ra ngoài, Hải Nguyệt, chuyện
thương trường Bôn Nguyệt có thể giải quyết nhanh chóng hơn ngươi” Lục
Phù nhìn nàng, lòng tràn đầy chua xót cười nói “Hiện tại ngươi có thể dự đoán tương lai của U Thành sẽ xảy ra biến hoá, nhưng ngươi lại xem nhẹ
biến hóa của những thành trì chung quanh Lạnh Thành. Hoàng đế mới lên
ngôi, thay đổi Thừa tướng, ban hành một loạt cải cách. Ta đã cẩn thận
nghiên cứu qua, có rất nhiều điều lệnh trong thương trường rất phóng
khoáng, Tương lai vài năm nữa thương trường sẽ có nhiều thay đổi lớn
không chỉ riêng U Thành. Đến lúc đó, những biến hoá như vậy sẽ không
được xem là những biến đổi lớn, cũng sẽ không làm người khác để ý.”
Lục Phù thản nhiên cười, ý bảo hai thị nữ tránh xa một chút, mới cười nói: “Hải Nguyệt, ngươi còn phải học thêm nhiều.”
“Ta không
phải Bôn Nguyệt, Băng Nguyệt, từ nhỏ ở bên cạnh hầu hạ người, bổn tiểu
thư chỉ cảm thấy hứng thú với đạo chích thôi ha ha……” Nàng cười sang
sảng vài tiếng, “Loại chuyện chính trị này ta không có hứng thú.”
“Ánh mắt của Vương gia không tệ, Phượng Quân Úy thật sự là một hoàng đế tốt! Ít nhất hắn hiểu được cách phòng bị chu đáo, hiểu được khuyết điểm của hắn là
gì, cũng biết rõ làm sao mang lại ấm no cho dân chúng. Hải Nguyệt, ngươi biết trong những lệnh được triều đình ban ra, có lợi bao nhiêu cho giới thương nhân không?”
Hải Nguyệt
lắc đầu, Lục Phù cười nói: “Mùa hè năm trước, bệnh đậu mùa hoành hành
nơi quan ngoại, nạn đói lan tràn. Người Hung Nô vốn binh hùng tướng mạnh bởi vì vụ thiên tai này không chỉ bị tổn thất lương thực, hơn nữa sức
chiến đấu của quân đội cũng giảm rất nhiều, lương thảo cung cấp không
đồng đều vì vậy triều đình mới thoát khỏi một cuộc chiến loạn. Nếu không có thiên tai này, lúc Lạnh Thành bị náo động, người Hung Nô thừa dịp
xua quân tiến vào, Phượng Thiên hoàng triều sẽ không được yên ổn.”
Thiên tai
năm ấy giúp triều đình thoát khỏi cảnh binh đao, nhưng không phải mỗi
lần đều được may mắn như vậy. Cho nên Phượng Quân Úy mới nóng lòng mở
rộng quốc khố để phòng bị thật tốt. Dùng được vài năm, đề phòng khi Hung Nô lớn mạnh trở lại sẽ có nạn binh đao.
Phượng Thiên là nước lớn, nếu bị thương ở gân cốt, muốn khôi phục cũng không nhanh
bằng Hung Nô, vì vậy Phượng Quân Úy mới có thể nhanh chóng lựa chọn một
con đường.
Làm một hoàng đế. Không biết hắn có thể mang hạnh phúc đến cho tỷ tỷ, nghe nói tháng trước rất nhiều tú nữ đã vào kinh thành.
“Thì ra là vậy!” Hải Nguyệt tỏ vẻ hiểu biết gật đầu, “Thật sự rất phức tạp!”
“Đúng vậy!” Thực phức tạp……
Có một số người đôi khi thật sự không thể đề cập tư tình và ân oán.
Chỉ có thể nghĩ làm sao thống trị quốc gia thật tốt.
Mà Sở Cảnh Mộc hiện tại thì sao?
Hết lòng hết dạ vì nước, bị nàng tra trấn thành người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Hắn dường như thờ ơ đối với chính sự xảy ra trong triều, đều toàn tâm toàn ý đi tìm nàng, đó là hận sao?
Lục Phù cười khổ, vuốt ve cái bụng nhô cao, dịu dàng nhắm mắt lại, lộ ra một vẻ
quyến rũ tuyệt đẹp, khiến gương mặt nhỏ nhắn càng thêm thanh tú dưới ánh mặt trời, làm cho Hải Nguyệt có cảm giác mình đang nhìn thấy một phu
nhân khuynh quốc khuynh thành.
Ngã tư đường yên tĩnh chỉ có gió xuân thổi qua mang theo hương cỏ hoa thơm mát. Bỗng nhiên có những bước chân vội vã vang lên, nàng ngẩng đầu nhìn vẻ lo
lắng hiện ra trong mắt.
Nhìn thấy
hai mẹ con đang đi t