ong thời
điểm nhạy cảm này mà dùng sức mạnh chế trụ Phù nhi, rõ ràng hắn sẽ không có can đảm cùng ngươi đối địch.”
“Ngươi cho là Phù nhi không thể tự mình ra cung sao?” Mặt Sở cảnh mộc bình tĩnh .
“Ngươi nói vậy là có ý gì?” Lưu phong không chớp mắt.
“Khi ta ngay cả tin tức còn chưa tới tay, mặt của Băng nguyệt Vô
danh không chút thay đổi cho ta một lời cảnh cáo, làm cho ta tiến cung cứu người, mạng lưới tình báo của Phù nhi, so với ta , chỉ có hơn chớ
không kém. Vô danh Băng nguyệt gạt ta tiến cung cùng nàng gặp mặt, nàng
nếu nghĩ muốn rời cung, đã sớm đi ra !” Sở cảnh mộc mặc dù giống như có
lửa cháy trong lòng, lại vẫn duy trì vẻ bình tĩnh như cũ, nếu ai ai
cũng đều mất lý trí, ổn định không được bước chân của mình , cuối cùng
cũng sẽ bị thất bại nơi cung biến này thôi.
“Phù nhi nàng không phải là một nữ thương nhân bình thường sao?”
“Thế lực của nàng lớn đến nỗi chúng ta không thể tưởng tượng, nhịn
nhục vốn không phải là tác phong của nàng, nếu không phải bởi vì ta từng hưá hẹn với nàng, sẽ giúp nàng báo thù, nếu không phải vì giúp ta, nếu
ta không bảo nàng ở trong Di trữ cung chờ đợi, nàng cũng không phải ở
trong cung chịu tra tấn này.” Sở cảnh mộc nói xong, sắc mặt trầm trọng , hắn bắt đầu hối hận đã từng hứa hẹn , bằng không với thế lực của hắn
cũng không để nàng ở trong cung chịu sự tra tấn như vậy.
Mặc kệ là Tô gia hay là ở vương phủ, ai ai cũng đều thương tiếc nàng phải chịu ủy khuất! Mặt hắn âm trầm, lòng như rớt xuống vực sâu, khi
tưởng tượng đến bộ dáng của Lục phù quỳ trên ngân châm , cắn chặt răng
lại.
Phù nhi của hắn, mặc kệ đau đớn bao nhiêu, cho tới bây giờ đều cắn chặt răng !
“Nàng lại tin tưởng ngươi!” Lưu phong híp mắt, Phù nhi từ nhỏ có lòng đề phòng người khác rất cao, trừ bỏ người nhà nàng chưa bao giờ tin
tưởng bất cứ kẻ nào , thế nhưng lại tin tưởng Sở cảnh mộc?
“Trong cung đồng thời cũng truyền ra tin tức, Hàn quý phi cùng Tấn
vương bởi vì chuyện của Phù nhi mà quan hệ của họ trở nên căng thẳng
và quyết liệt…… . . . .” Sở cảnh mộc không nói xong, chỉ nhìn Lưu phong thật sâu.
“Ta biết nên làm như thế nào !” Nhíu mày, Lưu phong hung hăng nói, “Nữ nhân này, ta nhất định sẽ làm bà ta trả giá thật thảm!”
“Hàn quý phi là người như thế, mất đi quyền lực đối với bà ta mà nói, sẽ bị đã kích giống như chết đi, Phù nhi ngoạn trò chơi này, chưa đến
thời điểm cuối cùng, sẽ không làm cho người ta chết!” Sở cảnh mộc âm
lãnh nói.
Sau giờ ngọ những tia nắng chiếu vào đại điện, mang đến một trận lo
lắng, Lưu phong híp mắt lại, “Sở cảnh mộc, người ngươi phải bảo vệ là ai ? Người đó rốt cuộc có thể làm cho thiên hạ thái bình ?”
Nếu không phải bởi vì triều đình, bọn họ cũng không cần nhẫn nhịn, Sở cảnh mộc thừa nhận sự chịu đựng đã sắp vượt qua giới hạn của mình
, vì thế hắn không thể chờ đến buổi tối mà ngay giữa ban ngày đã đến
phủ Tướng quân, vì thiên hạ, hắn phải chịu đựng, mặc kệ có bao nhiêu
thống khổ, cũng muốn thay đổi tình trạnh trong triều đình hiện tại, hắn
có điểm tự phục mình, trừ bỏ phụ thân của hắn là người duy nhất có sức
nhẫn nhịn làm cho hắn nể phục.
Nếu không phải vì hắn, Phù nhi cũng sẽ không phải ở trong cung chịu khổ, mà người hắn phải bảo hộ là ai, nàng cũng không biết.
“Tấn vương nếu đăng vị hơn phân nửa sẽ trở thành bạo quân, nếu phải
lựa chọn tin tưởng Quang vinh vương, ta tình nguyện tin tưởng hắn!”
“Hắn sẽ không đối với Sở gia bất lợi sao?” Lưu phong có điểm lo lắng
hỏi, từ xưa đến nay sau khi bắt đuợc thỏ sẽ giết chó săn, những quân chủ sau khi ngồi lên ngai vàng đều mang những vị quyền thần có công ra khai đao.
“Tuyệt đối sẽ không!” Sở cảnh mộc thản nhiên nói, ngược lại nhìn bên ngoài đình híp mắt lại, “Chúng ta sẽ thảo luận với Lại bộ thượng thư,
càng nhanh càng tốt!”
Lưu phong gật đầu, vẻ âm ngoan xẹt qua đáy mắt, “Hàn quý phi, bất luận như thế nào, ta nhất định phải làm cho bà ta trả giá!”
Hoàng cung —— trăm hoa đua nở, mùa xuân tươi đẹp, tầng tầng lớp lớp. muôn màu muôn sắc, hương thơm tỏa khắp cung đình.
Di trữ cung, hoa viên, gió xuân mơn man trên mặt, rất ấm áp. Trong sân từng đợt hương thơm ngát, tràn ngập trên đường.
Lục phù tựa đầu vào giường, một đầu tóc đen như mực tóc dài mềm mại
thả ở sau lưng, có vài sợi tóc phất phơ hai bên má, sắc mặt tái nhợt
như tờ giấy trắng tạo cho nàng một nét đẹp yếu đuối. Nửa người phía
dưới được bao phủ bởi áo ngủ giáng hồng bằng gấm, chỉ để lộ nửa người
gầy yếu bên trên.
Hai mắt nhìn xuống, trên tay đang cầm một quyển sách về lịch sử thật
dày, nàng nhàn nhã lật xem, từng trang từng trang được lật qua.
Một luồn gió nhẹ thổi vào, lòng nàng vừa động, hơi hơi ngẩng đầu lên, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, rồi lại cuí đầu xuống tiếp tục đọc sách
giống như không để người vừa vào trong mắt.
Vẻ phớt lờ như thế, đối với một thiên chi kiêu tử là một sự khiêu khích trực tiếp, nhưng Tấn vương không thấy tức giận…
“Thật nhàn nhã sao?” Tấn vương thản nhiên liếc nàng một cái, mặt
không chút thay đổi, ngồi vào bên giường, nhẹ hỏi “ Chân có khá hơn chút nào không?”
“Có thể đi lại được .” Lục
