Teya Salat
Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326514

Bình chọn: 10.00/10/651 lượt.

thích: “Ý của thầy ấy là, căn nguyên bệnh của anh do chịu

đựng áp lực kéo dài, hơn nữa thói quen sinh hoạt cũng không tốt. Vì vậy, sau khi xuất viện cần chú ý bồi bổ và thay đổi thói quen xấu đó, luôn

để cho đầu óc được thư thả, bằng không có đang độ trẻ tuổi cũng không

hồi phục tốt được.”

Từ Văn Diệu lòng tràn đầy tôn kính, vội gật

đầu, đáp: “Đúng vậy, cảm ơn giáo sư. Sau này, tôi nhất định chăm sóc cậu ấy cẩn thận. Có thể cho tôi biết, dựa theo tình trạng khôi phục của cậu ấy, thì bao giờ mới xuất viện được?”

Giáo sư Cù nhướn mày, có vẻ không kiên nhẫn, ngoảnh đầu sang hướng khác nhằm tỏ ý không bận tâm.

Bác sĩ nọ lại lần nữa giải vây giúp: “Anh Vương vẫn còn trẻ, nếu không có

vấn đề gì thì sau khi vết mổ tốt hơn liền có thể xuất viện. Nhưng sau

khi về nhà rồi mới thật sự là trị liệu, hy vọng người nhà phối hợp với

bác sĩ, định kỳ tới bệnh viện kiểm tra, phải hơn nửa năm nữa thì may ra

mới tính là khôi phục hoàn toàn.”

“Cảm ơn.”

“Nóng vội, không tốt.” Giáo sư Cù lại nói những lời không đầu không cuối với Vương Tranh. “Quá trình, cả quá trình.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn nghe không hiểu. Bác sĩ liền nhanh

nhẹn mỉm cười nhắc nhở giáo sư Cù: “Thưa giáo sư, còn năm phút nữa là

bắt đầu buổi ghi hình hội nghị phương thức phẫu thuật đấy ạ.”

Giáo sư Cù gật đầu, xoay người ra cửa, sau lưng là một hàng dài các bác sĩ

hâm mộ. Vị bác sĩ phụ trách quen biết với Từ Văn Diệu đi ở đằng sau dừng lại lặng lẽ nói với Từ Văn Diệu: “Thật hiếm khi lại được vậy. Giáo sư

Cù rất thích em trai của anh đấy, tới giờ tôi chưa từng thấy ông ấy tới

thăm hỏi bệnh nhân.”

“Tại sao?”

“Anh không biết à?” Vị bác sĩ ấy cười híp mắt. “Nghe nói giáo sư mắc chứng tự kỷ nhẹ từ bé, sau

này tuy đã khỏi bệnh, nhưng vẫn gặp khó khăn trong giao tiếp. Cũng chính vì vậy mà ông ấy mới đặt tâm trí vào việc nghiên cứu y thuật, không

khác gì một cỗ máy chuyên phẫu thuật, không bao giờ gây ra sai lầm gì.

Ha ha, đúng là có tài ắt có tật mà. Thôi, tôi phải đi đây.”

Từ Văn Diệu cười đáp, rồi chào từ biệt bác sĩ.

“Đúng là quái nhân mà!” Vương Tranh cảm khái.

“Lời nói ấy như nói trúng tim đen.” Từ Văn Diệu ngồi xuống cạnh giường Vương Tranh, xoa đầu cậu. “Cũng vì em không biết quý trọng mình, ép tới bản

thân phát bệnh tim. Cũng may phát hiện ra sớm, nếu lỡ xảy ra chuyện

không may thì sao?”

“Sau này nhất định chú ý.” Vương Tranh xấu hổ.

“Anh khó mà tin em được, anh phải tận mắt giám sát thôi.” Từ Văn Diệu kéo

tay cậu, tùy ý vân vê từng ngón tay một, giọng điệu không chút lưu tâm

như thể anh đang quyết định bữa tối nay ăn món gì vậy. “Xuất viện rồi

chúng ta sẽ sống chung.”

“Hả?” Vương Tranh kinh ngạc.

“Không hả hử hay thương lượng gì hết!” Từ Văn Diệu trừng mắt. “Chúng-ta-sống-chung.”

“Nhưng, nhưng mà, em có thể tự lo được.” Vương Tranh ra sức thuyết phục. “Còn

có dì Trâu nữa, dì ấy đã chăm sóc em một thời gian, sau khi ra viện em

có thể tiếp tục mời dì ấy…”

“Đương nhiên là dì ấy có thể tiếp tục chăm sóc em, anh không biết nấu cơm hay đi chợ, với lại cũng không có

thời gian.” Từ Văn Diệu xua tay, không cho cậu bàn ra nữa. “Anh phải

sống cùng với em, một lời đã định không cần cãi. Bây giờ, điều em cần

suy nghĩ là ở đâu kia. Anh vừa mua một căn hộ gần trường học của em, nếu muốn ở thì chỉ cần trang hoàng và mua chút đồ gia dụng nữa là được, em

chịu anh liền cho người dọn đồ của em qua. Còn ngại thì cứ ở nhà em cũng được, mặc dù hơi nhỏ. Cùng lắm thì sau này anh sẽ mua căn hộ kế bên rồi đập tường thông nhà…”

“Đợi, đợi đã, anh Văn Diệu…” Vương Tranh cắt ngang. “Chúng ta không cần phải…”

Cậu còn chưa nói hết, Từ Văn Diệu liền tắt ngúm nụ cười, mắt tối lại nhìn

chăm chăm vào cậu. Vương Tranh thấy mà kinh hãi, tự động nuốt hết những

lời sắp nói xuống. Từ Văn Diệu thâm trầm im lặng vài phút, chợt đứng

dậy, đi tới đi lui vài vòng, điều chỉnh lại giọng điệu: “Đương nhiên là

phải vậy!”

Vài giây sau, lại nói kiên quyết như đinh đóng cột: “Chúng ta phải sống chung một chỗ!”

“Anh Văn Diệu…” Vương Tranh mỉm cười, nhỏ nhẹ nói: “Anh đã quên trước khi vào phẫu thuật, chúng ta đã giao hẹn gì sao?”

Lúc ấy, cả hai đã ước định sẽ không rời xa đối phương, nhưng lại không cần

một hình thức có thể gọi tên để xác minh. Song, với người từng bị tổn

thương sâu sắc như họ mà nói thì phương thức tốt nhất để hứa hẹn chính

là ở chung.

Từ Văn Diệu khẽ khựng lại, im lặng không nói gì, sự

im lặng ấy cứ tích tụ mãi lên, nó nặng nề như có một tảng đá lớn đang đè lên ấm nước đang sôi sùng sục trên bếp vậy.

“Anh sao thế?” Vương Tranh lo lắng. “Em muốn nói, chúng ta ở chung cũng được, nhưng anh lại

khiến em nghĩ, bọn mình không thể không sống cùng một nơi.”

“Đã xảy ra chuyện gì à?”

“Không. Có anh ở đây thì chuyện quái gì xảy ra được?”

Vương Tranh thở dài, chìa tay ra: “Anh lại đây nào.”

Từ Văn Diệu đi tới, nắm lấy bàn tay Vương Tranh, nghe cậu dịu dàng nói:

“Quả thật bây giờ em cần người chăm sóc, cửa nhà em lúc nào cũng rộng mở đón chào anh. Nếu anh còn không yên tâm, em sẽ đánh thêm cái chìa khóa

cho anh. Nhưng bọn mình khôn