gười đều được nhân lên gấp bội, nên dùng phương thức của số
đông biểu đạt nỗi đau, nếu không làm giống họ lại trở thành kẻ vô tình
thóa mạ thánh thần.
Nhưng vấn đề ở chỗ, khóc lóc đến không cần
tôn nghiêm như vậy trước mặt mọi người liệu có phải là thật không? Lẽ
nào đó là phương thức duy nhất biểu đạt nội tâm thê lương tột độ sao?
“Mẹ tớ mất khi tớ còn nhỏ, tớ đã không khóc trong lễ tang của bà. Mọi người đều xem tớ là quái vật máu lạnh vô tâm vô tình,” Vu Huyên vừa hút thuốc vừa thờ ơ kể lại, “Lúc đó tớ không hiểu tại sao họ lại nói vậy. Cách đó ba tháng tớ đã biết là bà phải chết, còn là trong tình cảnh ngoài ý
muốn. Nếu đã biết rõ vậy sao tớ phải biểu hiện như thể bất ngờ bị đả
kích khủng khiếp đến mức không muốn sống!”
Vu Huyên khi có khói
thuốc quẩn quanh luôn đạm mạc hơn Vu Huyên lúc thường, như bao tang
thương trầm luân sẽ tản mác ra từ trong xương cốt của cô gái trẻ mới đôi mươi. Tư thế gảy tàn thuốc của cô luôn khiến Vương Tranh sinh ra lỗi
giác, đó không phải là muội thuốc mà là đang trút một mảnh tối tăm nào
đó trong cơ thể ra bên ngoài.
“Tớ có cách riêng để tưởng niệm mẹ, tớ yêu bà là chuyện không ai có quyền nghi ngờ, nhưng tớ không muốn
dùng cách mà mọi người muốn để khóc rống lên. Tớ không làm được thì có
gì sai?”
Cô nhíu mày, nhìn về phía Vương Tranh, như đe dọa, nếu
cậu mà dám bảo có thì sẽ bóp cổ cậu. Vương Tranh phì cười lắc đầu nói:
“Cậu không sai.”
“Đương nhiên.” Vu Huyên ngửa đầu cười to, lại im lặng gảy tàn thuốc vào trong giày Vương Tranh, tinh ranh nháy mắt. “Sau này tớ mà có chết thì cậu cứ dùng cách riêng của mình để hoài niệm tớ
là được rồi, đừng có khóc lóc kể lể tùm lum nhé?”
“Nhớ rồi!”
Câu nói lúc đó giờ lại thành sự thật.
Vương Tranh đưa chìa khóa nhà cậu cho Từ Văn Diệu, nhờ anh mang toàn bộ tập
thơ đặt trên giá sách qua đây, từ Rilke[1'> cho đến Baudelaire[2'>, đó là
các tập thơ được dịch của các tác giả ở vào khoảng từ thế kỷ mười chín
đến thế kỷ hai mươi mốt, từng được một chàng thiếu niên ngồi trong vườn
trường đọc cho cô gái nghe. Dù cô gái đôi khi không thể hiểu hết những
bài thơ đó, nhưng cô luôn nghe rất mê say, vừa hút thuốc vừa gật gù khen hay lắm, hay lắm, đọc thêm bài nữa đi.
[1'> René Karl Wilhelm Johann Josef Maria Rilke (1875 – 1926) nhà thơ lớn thế kỷ 20 của Áo.
[2'> Charles Pierre Baudelaire (1821-1867) là một trong những nhà thơ có ảnh hưởng lớn nhất ở Pháp, trong thế kỷ 19, ông thuộc trường phái tượng
trưng chủ nghĩa.
Hai người không giống bạn bè cùng lứa thích giải trí bằng cách xem anime[3'>, hay điên cuồng say mê các ngôi sao Hàn Nhật hoặc các ban nhạc rock ‘n’ roll Âu Mỹ. Họ thường tìm nơi yên tĩnh của
riêng họ, như thanh niên những năm 50 thế kỷ trước vẫn thường hội tụ một nhóm bạn rồi thay phiên ngâm xướng thơ từ Pushkin[4'>, Chekhov[5'> hay
Zoshchenko[6'>. Khi đó, luôn tin vào tín ngưỡng, lòng trung thành và sự
lãng mạn trong tình yêu. Tình cảm mãnh liệt luôn sục sôi trong nhiệt
huyết thanh xuân ngời ngợi tuổi hai mươi.
[3'> Là từ mượn của từ
tiếng Anh (animation, có nghĩa là phim hoạt hình), chỉ các bộ phim hoạt
hình do Nhật Bản sản xuất hay mang phong cách Nhật Bản.
[4'>
Aleksandr Sergeyevich Pushkin (1799-1837) là nhà thơ, nhà văn, nhà viết
kịch được mệnh danh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, biểu tượng của
dòng văn học lãng mạn thế kỷ 19.
[5'> Anton Pavlovich Chekhov (1860-1904) nhà viết kịch nổi tiếng người Nga.
[6'> Mikhail Zoshchenko (1895-1958) nhà văn nổi tiếng người Nga.
Bây giờ, Vương Tranh đang xé từng trang từng trang những tập thơ đó, đốt xuống cho Vu Huyên.
Cậu đã suy nghĩ rất lâu, nên dùng cách nào để tưởng niệm người bạn thân
nhất đời này. Hai người đã nói lời giã biệt, trong khoảng thời gian sau
cùng, đã đối đãi tốt với nhau, đã tận tình lắng nghe, nhiệt thành bày
tỏ, khẽ khàng an ủi bằng những lần chạm khẽ. Khi nhớ đến Vu Huyên, ngoại trừ nỗi đau xót xa ly biệt ra càng có nhiều ký ức ấm áp hơn cả.
Như vậy thì đâu cần phải đau đớn gào khóc nhỉ?
Bi thương chắc chắn là có. Một người bạn thân thiết nhất mất đi là sự mất
mát không gì bù đắp và thay thế được. Nhưng Vương Tranh vẫn thấy lòng
bình an khi nhớ đến những việc Vu Huyên đã lo nghĩ thay cậu, dù những
cơn đau của căn bệnh ung thư thời kỳ cuối giày vò cô đến trơ gầy cả
xương, cô vẫn cố để an bài mọi thứ thay cho cậu và cho chính bản thân
cô. Đây lẽ nào không phải là cách thức xoa dịu của cô hay sao?
Cậu nhất định phải sống, sống cho thật tốt, dù tớ không còn trên đời nữa cũng phải kiên cường và mạnh mẽ sống!
Vương Tranh đang ốm, tay không sức lực, xé mãi chẳng rách nổi mấy trang thơ,
ngẫm ngợi một hồi lại ngừng tay, đợi lấy sức rồi lại làm tiếp.
Có người vươn tay ra tiếp quyển thơ trong tay cậu, là bàn tay da đồi mồi
của người già, nhưng nom vẫn rắn chắc khỏe mạnh. Vương Tranh ngẩng đầu,
bắt gặp gương mặt hao hao Vu Huyên, mi mày nghiêm cẩn lạnh lùng giờ đã
nhuốm một màng bi thương.
Là cha của cô, Tham mưu trưởng Vu.
Vương Tranh thoáng liếc ông, rồi lại nhặt một tập thơ khác bên cạnh cậu mà đốt.
“Tiểu Huyên nó đọc có hi