hàng, anh muốn mua cái gì phải tự
cố mà đi tìm, lắng nghe, quan sát. Chẳng phải dễ đâu.”
Lý Thiên Dương cau mày. “Cô nói thẳng ra đi. Tôi không phải Vương Tranh, không quen ám chỉ như thế.”
“Còn thiếu những gì, đang muốn bao nhiêu, dục vọng sâu hay cạn, hiểu chưa?”
Vu Huyên hiếm khi lại tốt bụng giải thích: “Một một khát khao trong lòng con người đều đang cật lực kêu gào muốn được thỏa mãn, được ưu tiên.
Nhưng anh lại chẳng thể đi thực hiện hết thảy, với lại cũng không có khả năng đó. Vậy anh phải làm gì bây giờ? Dù sao cũng phải chọn một thứ,
nếu không lại mua phải một xe cà thối mà cứ tưởng là hàng thượng phẩm về nhà.”
Lý Thiên Dương đanh mặt. “Cô đang châm chọc tôi!”
“Hiểu ra được vậy đúng là cũng lạ nha.” Vu Huyên hí hửng bật cười. “Tôi nhớ mình từng nhắc nhở anh rồi.”
Lý Thiên Dương nghĩ nghĩ, sau đó gật gật đầu. “Quả nhiên là cô có dị năng.”
Vu Huyên nhún vai. “Nếu có khả năng đó đã không nằm chờ chết thế này. Lại
nói chuyện khi nãy, trong hoàn cảnh ồn ào đó, thứ mà nội tâm anh thật sự muốn cũng chỉ như khoai tây lấm bùn của ông lão nông dân ngồi yên lặng
trong khu chợ kia thôi, xung quanh toàn là rau quả tươi ngon, làm sao mà anh chú ý tới nó nhỉ? Đợi đến lúc anh đi mua một xe rau củ khác về nhà, mùa đông đến, ngay cả một chút lương thực qua mùa đông anh cũng chẳng
dự trữ nổi.”
Lý Thiên Dương lắc đầu. “Tôi tới không phải để nghe cô nói những chuyện đó, mà mong cô hãy khuyên bảo Tiểu Tranh, tôi thực
sự yêu cậu ấy, lần này nhất định tôi sẽ đối tốt với cậu ấy, hãy nói với
cậu ấy cho tôi… một cơ hội nữa.”
“Tôi sắp chết, không rảnh xen vào chuyện người khác.” Vu Huyên khinh bỉ.
Lý Thiên Dương bước tới một bước, mỉm cười và nói: “Tiểu Tranh không tin
tôi, nhưng cô thì cũng đừng vậy. Tôi nói thật. Chẳng phải cô có năng lực dự đoán đó sao? Cô nhìn đi, tôi là tương lai của Tiểu Tranh. Hơn nữa,
dù bây giờ cậu ấy không chịu tha thứ cho tôi, nhưng cũng không có nghĩa
là trong lòng không có tôi.”
“Buồn cười, anh gây nghiệt lẽ nào
người khác không được hận anh?” Vu Huyên nổi giận, vơ cái cốc gần đấy
lên. “Anh còn nói nhảm nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.”
“Vu Huyên, tôi chỉ muốn tốt cho cậu ấy thôi, cô nên giúp tôi. Ai thắt nút
thì người đó gỡ. Là tôi làm tổn thương cậu ấy thì cũng nên là tôi tới
chữa lành. Tôi thề với cô, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Vu Huyên đanh mặt cả buổi, sau cùng bỏ cốc nước xuống, nghiến răng nói: “Đưa tay cho tôi.”
“Cái gì?”
“Chìa tay của anh ra, bớt nói nhảm đi!”
Lý Thiên Dương vươn tay ra, Vu Huyên đặt tay cô lên, nhắm mắt lại, nhíu mày một lúc rồi mở mắt ra, nhìn hắn đầy hoang mang.
“Thế nào?”
“Tôi…” Vu Huyên muốn nói lại thôi.
“Sao? Tiểu Tranh tha thứ cho tôi?” Lý Thiên Dương đắc chí.
“Không. Tôi chẳng thấy gì hết.” Vu Huyên mệt mỏi nhắm mắt. Có lẽ anh nói đúng,
anh và Vương Tranh có thể tái hợp, ai biết được, nhưng nếu mà vậy thì
tôi không cam lòng. Tiểu Tranh xứng đáng tìm được người tốt hơn.”
“Một lần sai không có nghĩa suốt đời sai. Chẳng phải biết lỗi sửa lỗi là điều rất tốt đấy sao?”
Vu Huyên trừng mắt liếc hắn, chợt cười váng lên. “Đừng có nói nhảm với
tôi. Tôi nhìn không được kết cục của anh với Tiểu Tranh, nhưng tôi lại
thấy rõ chuyện anh với một người khác đấy. Anh ta sẽ tìm được anh nhanh
thôi, người trong lòng bàn tay có nốt ruồi ấy, hơn nữa còn đang rất giận dữ đó.” Lý Thiên Dương ngồi trong xe những mấy tiếng liền, nhìn Vương Tranh tay
cầm bình giữ nhiệt màu xanh trông thật buồn cười đi vào, không cần đoán
cũng biết bên trong là món canh hầm được chuẩn bị cho cô gái đang nằm
viện kia.
Dáng người gầy yếu, bề ngoài thanh tú nho nhã, nhưng
tay cầm theo cái bình giữ nhiệt trông chẳng hợp chút nào như thế lại
khiến người khác có chút buồn cười.
Hắn vẫn nhớ, khi Vương Tranh mang canh đến công ty cho hắn, e ngại ôm bình giữ nhiệt đứng nép ngoài
cửa văn phòng, vừa đỏ mặt vừa nói lí nhí nghe như tiếng muỗi kêu:
“Thiên… anh Thiên Dương, em, em hầm canh, mang tới cho anh nè.”
Lúc cậu ngập ngừng nói những lời kia, nhân viên công ty đã tò mò đứng dậy
rình xem. Lý Thiên Dương qua cơn kinh ngạc liền chỉ thấy xấu hổ, như thể cảnh chỉ diễn ra trong phim truyền hình lại thình lình xảy đến với hắn, bèn không cân nhắc gì, sải bước đi tới, túm tay Vương Tranh mà nói to:
“Em họ à, trở về nói với thím là sau này đừng khách khí như vậy, anh có
phải con nít đâu, biết tự lo cho mình mà.”
Sau đó, hắn xoay
người dùng mũi chân đá cửa đóng lại, nắm siết lấy vai Vương Tranh,
nghiến răng nói thầm: “Em tới đây làm gì? Bộ muốn cho cả thế giới biết
anh là đồng tính à?”
Những năm đầu họ quen nhau, thời gian đó xã hội vẫn chưa cởi mở như hiện tại, luôn đánh đồng hễ ai đồng tính liền
dính AIDS, ai ai cũng coi khinh và sợ hãi họ. Đồng tính luyến ái chưa
phát triển tới trình độ là đại biểu cho những điều lãng mạn, tình yêu
nồng cháy như trong mắt thanh thiếu niên bây giờ. Mỗi ngày Lý Thiên
Dương đều phải tiếp xúc với đa phần người bảo thủ, nên không thể để giới tính của mình thành trở ngại.
Nhưng Lý Thiên Dương biết, đây
chẳng qua chỉ là mộ