ến chảy nước,
hoặc là không cần lên tiếng, chỉ lưu manh ôm lấy cậu không buông là
được. Nếu cậu muốn đánh hắn thì sẽ để mặc, còn như cậu khóc thì tình
hình có cơ hội chuyển biến.
Lúc còn trẻ, Lý Thiên Dương không
thèm làm những chuyện kinh dị đó. Khi hắn ở vào độ tuổi hai mươi, hắn
thờ ơ, bàng quang nhìn một đám trai thẳng vì muốn cua được gái mà bày
các trò xấu xí ra cho mọi người thấy. Như ở phía dưới ký túc xá nữ cắm
nến, cầm hoa, cùng những tên ngu ngốc khác hô to “Anh yêu em” tựa như hô hào khẩu hiệu, hắn cảm thấy hành động đó vô cùng ngu xuẩn. Đem cuộc
sống riêng tư của mình phơi bày ra cho thiên hạ nhìn vào, tổ như đội nón chóp đi cà kheo, rồi cho rằng như thế thì mình cao hơn người khác. Cho
rằng đem tâm tình nhỏ bé của mình thổ lộ trước mặt mọi người, chỉ điểm
đó thôi cũng đủ chân thành hơn so với những người khác.
Đến khi hết trò vui rồi thì chẳng bằng nổi móng chân thiên hạ.
Lý Thiên Dương hễ nhìn thấy mấy cảnh yêu đương vớ vẩn đó liền sẽ phỉ báng giễu cợt, chán ngắt.
Nhưng bây giờ, hắn bỗng dưng lại muốn áp dụng thử chiêu thức đó. Không phải
vì hắn già rồi sinh nông nổi, mà tại trong thời gian cấp thiết lại chẳng tìm được cách nào hay, lại còn bị khát khao trong lòng giày vò, chỉ hận sao không lập tức thấy được mặt Vương Tranh. Dù biết rõ là hành động
đôi khi gây ra phản ứng ngược, thậm chí còn khiến cậu chán ghét, nhưng
vẫn muốn thử một lần. Thiết tha hy vọng với cách thức đơn giản nhất,
trực tiếp nhất sẽ đạt được mục tiêu.
Ví như đối với chuyện liên quan tới Vương Tranh.
Hắn thật sự chịu không nổi khi cứ khách kha khách khí nói chuyện với cậu.
Vẫn luôn nhớ, ở trước mặt Vương Tranh, hắn làm gì nói gì, đến cả những lời
tàn nhẫn ngày chia tay, cũng đều tuân theo ý nguyện bản thân.
Song bây giờ thì chẳng được vậy nữa.
Thật ra, cái câu “Thiên Dương, trước nay anh chưa bao giờ là người thích dây dưa” đã đo ván hắn rồi. Chỉ thấy như thể mồ hôi lạnh túa ra triền miên
như thác, tự bản thân cũng thấy mình đáng khinh. Quả thật, Lý Thiên
Dương luôn là kẻ cầm lên được, bỏ xuống đặng, nắm rõ nguyên tắc nay tụ
mai tan, lại biến tiến lui chừng mực, và còn hành xử rõ ràng dứt khoát.
Nhưng đối tượng là Vương Tranh. Hắn thà rằng bản thân vô lại, thà ước
rằng mình trẻ ra, tốt nhất trẻ đến cái tuổi đương thì để làm những
chuyện ngu xuẩn, nói những lời buồn nôn, thổ lộ những tình cảm chân
thành, và công khai.
Nếu có thể, hắn muốn làm cho Vương Tranh
những chuyện mà xưa nay chưa bao giờ làm. Ví như, nghe cậu tâm sự, cùng
cậu đi xem bộ phim cậu thích, đi ăn món cậu muốn, tặng cậu một vài món
quà be bé, lúc cậu nấu ăn thì giúp một tay, lúc cậu đọc sách thì pha
giúp chén trà, tranh thủ về nhà trước khi cậu trở lại, bật đèn sáng ở
cửa chính, rồi tận tay trao dép lê cho cậu.
Quan trọng nhất là chăm sóc cho cậu, cùng cậu vui vẻ sống bên nhau.
Nhưng tất cả những điều đó, vào lúc hắn có thể, hắn lại không làm.
Vì hắn luôn bận rộn.
Lúc đó bận cái gì? Bận đến thế sao?
Thật tình có rất nhiều lý do: công ty chỉ vừa thành lập mấy năm nên cần giao thiệp rất nhiều, chuyện nghiệp vụ lại phức tạp, thường xuyên gặp áp
lực, hắn chẳng qua cũng chỉ xuất thân từ một gia đình bình thường, lập
nghiệp với hai bàn tay trắng, luôn gặp phải những chuyện chẳng lường
được.
Song lại chẳng thể nói rõ ra. Hắn ba ngày hai lượt đi công tác, cả hai nửa tháng không đụng mặt cũng là chuyện thường; lúc vất vả
lắm mới lết được về nhà, còn chưa kịp đặt mông xuống ghế thì điện thoại
reo liên tục, lại phải mang giày ra cửa, uống rượu hát hò cũng phải đi.
Không phải hắn không thấy ánh mắt thất vọng của Vương Tranh. Cái ánh mắt mờ
mịt chờ được chủ nhân nựng nịu của chú cún con. Đôi mắt mở rất to, lại
còn trong, soi vào liền thấu tận bao buồn thương sầu nhớ.
Tại sao không bao giờ cảm thấy vậy? Có khi nào đã quá bất công rồi chăng?
Không đâu!
Chuyện đương nhiên phải thế mà. Sự nghiệp quan trọng. Bạn bè quan trọng. Miễn
là chuyện hệ trọng thì phàm là lúc hứa hẹn gì đó với Vương Tranh đều xin khất, rồi đổ dồn vào cuối tuần. Vương Tranh liền trở thành chú cún con
tội nghiệp nuôi trong nhà, chủ rảnh thì được thương, nhưng đến khi chủ
bận rồi, ai đi lo cho chó cho mèo bây giờ?
Mỗi lần như vậy hắn
đều thấy áy náy đó chứ, nhưng chưa bao giờ vượt quá năm phút. Thậm chí
còn nghĩ, chờ hắn, đợi hắn, yêu hắn, không phải là chuyện Vương Tranh
phải làm đó sao?
Lý Thiên Dương nhớ, có một lần nào đó, hình như là Vương Tranh tốt nghiệp, vì để chúc mừng cậu bảo vệ luận án thành
công, cả hai định sẵn ngày tới Vân Nam du lịch. Nhưng thình lình hắn
nhận được một hợp đồng lớn, liền vội vàng lên kế hoạch. Hôm đó về nhà,
khi nhìn Vương Tranh vui vẻ chuẩn bị hành lý, hắn lại ngạc nhiên hỏi:
“Em đang làm gì vậy?”
Vương Tranh vẫn cười đấy, nhưng giọng nói
đã buồn bã lắm rồi: “Tụi mình, không phải nói là đi Lệ Giang sao, vé máy bay cũng đã mua…”
“Vậy à?” Hắn giật mình nhớ ra, song vì mệt
quá nên xua tay khất. “Để lần sau đi đi, có thể trả vé lại mà, không trả được cũng không sao hết. Xin lỗi em yêu, mấy ngày nay anh bận
