bất giác nhếch miệng mỉm cười trào phúng.
©’STEN’T
Có lẽ, trên đời có rất nhiều thứ đáng cười. Nhưng Vương Tranh hiểu rõ, chỉ là do cậu quá nghiêm trọng, không như những người xung quanh, xem cuộc
sống như một trò tiêu khiển rồi sau đó có thể vui vẻ mà sống.
Vương Tranh thở dài một hơi, rút tay ra khỏi túi áo, lấy tiền mua gốc đào
cuối cùng của tiệm hoa vãng khách nó. Hoa đã nở tơi hết, vừa chạm mạnh
tay vào, cánh hoa đã lả tả rơi rụng.
Cậu ôm gốc đào vào người, chầm chậm tiến về phía trước.
Nhà của anh họ cậu nằm trong một khu nhỏ cũng không hẳn là tệ, nhưng ở cái
thành phố mà khắp nơi đều là người có tiền thì nhà anh cậu miễn cưỡng
cũng có thể tính dạng trung bình. Vương Tranh có sẵn chìa khóa cửa, lúc
này lấy chìa khóa ra mở cửa chính ở dưới lầu, sau đó vào thang máy bấm
số tầng lên thẳng trên tầng là được. Trong lúc thang máy từ từ đi lên
cậu mệt mỏi nhắm hờ mắt, đột nhiên thấy hình ảnh mình qua tấm kim loại
lắp trong thang máy, méo mó và nhợt nhạt.
Tết nhất thế này, hẳn
là cậu nên tươi cười mới đúng, vì vậy đã cố vặn vẹo ra một nụ cười, ôm
gốc đào sát vào ngực, bước ra khỏi thang máy, rồi nhấn chuông cửa. Cậu
đã chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa nhất định phải mỉm cười, chúc Tết hai anh
chị, lì xì cho Tiểu Quân Quân, sau đó ra sức nấu một bữa cơm thật ngon.
Cửa mở ra, người xuất hiện lại khiến nụ cười gượng gạo của Vương Tranh lập tức biến mất.
Lại là Lý Thiên Dương.
Vừa thấy Vương Tranh, hắn đã hào hứng tiếp đón: “Em đến muộn thế, còn mua
cả hoa đào nữa à! Sao không nói anh một tiếng để anh mua, không phải mất công em…”
Hắn vừa nói vừa đón lấy gốc đào trong tay Vương Tranh, đảo khách thành chủ.
Vương Tranh nheo mắt nhìn Lý Thiên Dương, kinh ngạc lúc đầu liền tiêu tán rất nhanh, chỉ còn thấy được vết thương đột ngột vỡ ra. Lý Thiên Dương đích thân ra cửa đón cậu thế này, trong ký ức, là chuyện chưa từng xảy ra
trước đây. Cho dù lúc quan hệ giữa hai người ngọt ngào nhất, cũng chỉ có mình cậu đứng ở lối vào, mở cửa, nhận lấy túi công văn trong tay hắn
rồi cúi người đưa đôi dép lê cho hắn mang vào.
Sau đó là gì nữa? Vài lời hỏi han ân cần, rồi chăm chú quan sát nét mặt của hắn, nếu hắn
vui, cậu sẽ như học sinh được điểm cao mà phấn khích, nói năng nhiều
hơn, mặt mày tươi rói hơn; còn nhược mà hắn hờ hững, cậu sẽ như con cún
bị bỏ rơi, làm gì cũng dè chừng, sợ hắn phiền lòng.
Lúc ấy, cậu
chẳng khác gì đám đàn bà con gái đi lấy lòng chồng, hèn gì Lý Thiên
Dương mới không thèm vào, ngay đến cậu nhớ lại cũng thấy chán ghét bản
thân khi đó kinh khủng.
Chỉ là, vào thời điểm đó, Vương Tranh
không còn biết đến cách thức quan tâm nào khác. Cậu vẫn còn non dại, chỉ hay cảm tình là đơn thuần, không ai dạy cậu biết, chu đáo lâu ngày sẽ
thành phiền phức, đặt người ta cao hơn mình cuối cùng chỉ có bản thân là khổ.
Khi Vương Tranh suy nghĩ về vấn đề này, Lý Thiên Dương đã
đưa một đôi dép lê qua. “Em mang vào đi, trong phòng không mở lò sưởi,
đi dép vào đỡ lạnh chân.”
Vương Tranh thoáng ngẩn ra, im lặng xỏ chân vào dép, gật gật đầu coi như cảm ơn, rồi lướt nhanh qua Lý Thiên
Dương vào nhà: “Anh, chị, Quân Quân, em đến rồi.”
Không ai đáp,
trong nhà có chút vắng lặng. Vương Tranh nhìn một vòng, quả nhiên không
ai ở nhà. Cậu xoay người, nghi hoặc nhìn Lý Thiên Dương: “Anh chị tôi
đâu?”
“Anh ấy dẫn vợ con tới nhà hàng trước rồi. Anh ở đây chờ em tới…”
Vương Tranh nhíu mày, lắc đầu nói: “Đó là sơ suất của tôi, tôi tới trễ, không kịp nấu cơm. Bữa cơm hôm nay xem như tôi mời, là nhà hàng nào? Không
được, để tôi gọi điện cho họ.”
Cậu vừa lấy điện thoại ra nhấn số gọi, Lý Thiên Dương đã ngăn lại: “Đừng gọi. Là anh. Là anh xin anh chị
của em cho anh thời gian và mượn chỗ để nói chuyện với em. Tiểu Tranh,
em đừng giận, được không?”
Lý Thiên Dương nếu muốn thì chỉ cần
nhỏ nhẹ, liền khiến người nghe tin sái cổ là hắn đang rất chân thành,
như thể hắn đào hết ruột gan ra dâng lên cho đối phương, đây là chỗ khôn khéo của hắn bao năm, cũng nhờ vậy mà khi ra ngoài bàn chuyện làm ăn,
hắn luôn dễ dàng làm đẹp lòng đối tác, và cũng khiến người kia sinh ra
hảo cảm với hắn. Vương Tranh ngước mắt lên nhìn vào mặt Lý Thiên Dương,
như muốn tìm chứng cứ xác thực, ngay cả cái nhíu mày của hắn cũng không
bỏ qua, sau đó gật gật đầu, xoay người, ngồi lên sofa, nói: “Nói đi. Anh muốn nói gì?”
“Anh muốn nói gì ư?” Lý Thiên Dương khẽ sững ra,
rồi tự cười giễu bản thân, lúc sau lại móc bao thuốc trong túi quần, đưa một điếu lên miệng châm lửa hút. Vương Tranh gõ gõ mặt bàn, bình tĩnh
nói: “Cho tôi một điếu.”
“Cái gì?” Lý Thiên Dương bất ngờ.
“Tôi cũng muốn hút.” Vương Tranh nhíu mày. “Cho tôi một điếu cũng không được?”
“Không phải. Chỉ là trước đây em đâu có hút thuốc…” Lý Thiên Dương vừa tính
đưa bao thuốc qua, ngẫm lại liền lấy một điếu trực tiếp đưa cho Vương
Tranh. Cậu đón lấy, gài nó lên môi, Lý Thiên Dương bật lửa đưa sang,
nhưng Vương Tranh liền nghiêng đầu, châm thuốc. Cậu hút dài một hơi, cảm nhận khói thuốc nicotine trôi xuống cổ họng, đảo một vòng khắp phổi rồi phả hơi ra ngoài.
“Th