Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327080

Bình chọn: 8.5.00/10/708 lượt.

việc đứng lớp cho hai lớp của người đã thành niên thi vào trường bổ túc. Một lớp dạy hai tư sáu, một lớp là ba năm bảy. Mỗi ngày cậu đều

bận tối tăm mặt mũi, tối đến được về nhà đi ngủ là chuyện hết sức hạnh

phúc. Có một đêm, Vương Tranh đến nơi dạy, nhưng đột nhiên trường lại

thông báo được nghỉ, cậu đã giống như học sinh trốn học mà nhảy cẫng lên vô cùng hưng phấn, vội vàng chạy về nhà, ghé vào sạp tạp hóa dưới lầu

mua một cái đĩa CD in lậu và bia, rồi lên phòng vừa uống bia Châu Giang

Thuần Sinh mấy đồng một chai vừa xem phim. Bộ phim xem lúc đó có nội

dung kể về một thành phố lan tràn một loại bệnh dịch lạ, khiến con người biến thành quái vật đáng sợ lúc đêm về, cắn nuốt xương thịt của đồng

loại. Chỉ có ban ngày thì thành phố mới được an toàn. Nhân vật chính

chạy xe jeep địa hình, băng ngang qua các tòa nhà chọc trời bị bỏ hoang

như khu rừng rậm, cầm súng trường đi săn. Mặt trời chói chang treo trên

cao, nhưng thành phố thân quen lại không có một bóng người.

Vương Tranh đột nhiên cảm thấy, trong tất cả những cảm giác thì đó chính là điều cậu ghét nhất.

Lúc xem phim, cảm giác sợ hãi của một người chết trong cô đơn bám riết lấy

cậu. Lúc đó, cậu chỉ muốn gọi điện thoại cho từng người quen biết, tìm

ai đó rảnh rỗi để hỏi họ rằng, bây giờ đang làm gì thế? Không phải là

cậu muốn nói hay hỏi điều gì đó cụ thể, chẳng qua chỉ là muốn xác định

có ai đó trên đời này biết rằng cậu vẫn còn sống, vẫn không cô độc. Khát vọng đó dưới sự tác động của chất cồn cuộn lên mãnh liệt, đã thúc đẩy

cậu mở danh bạ điện thoại, nhìn mỗi cái tên hiện lên mà suy xét đủ thứ,

như thể đắn đo đau khổ, không biết liệu có người nào để cậu gọi điện hỏi thăm về điều bình thường như lạ như quen mà không bị từ chối và lạnh

nhạt không.

Nhưng đến sau cùng, Vương Tranh cũng không tìm thấy người như thế.

Khi Vương Tranh giật mình nhận ra mình đang làm gì thì cậu đã gọi vào một

dãy số nọ. Cậu nghe thấy tiếng nói trầm thấp của người kia truyền qua

dây vô tuyến lạnh ngắt, “Alo, ai đấy?”, Vương Tranh như bừng tỉnh kinh

hãi nhận ra, dãy số mà cậu vô thức bấm gọi là số của Lý Thiên Dương.

Cậu như bị ma quỷ dọa nạt mà lập tức ngắt điện thoại, làm thế vẫn thấy

không ăn chắc, cậu còn tắt nguồn tháo pin ra. Cậu kinh đảm ôm ngực thở

không ra hơi, sự co rút nơi tim khiến cậu thấy như có bàn tay vô hình

thò ra bóp lấy cổ cậu, rồi sau đó mới từ từ mất đi.

Lúc đó,

Vương Tranh đã rời khỏi thành phố có Lý Thiên Dương ở, cũng thay đổi

luôn số điện thoại, thay đổi kiểu tóc, lần đầu tự mình đi mua nhà, lần

đầu kiếm tiền nuôi sống bản thân, lần đầu suy tính cho tương lai.

Áp lực đè lên cậu rất nặng nề, mỗi ngày ngủ chẳng đến sáu tiếng. Chưa khi

nào cậu thấy mình đang sống một cách chân thật như thế, chân thật đến

buồn thảm, đến kiên định. Những khi ngẫu nhiên nghĩ tới Lý Thiên Dương,

cậu đã bình tĩnh hơn, không còn oán hờn hay căm hận gì, lại càng không

có chút tư tình hoài niệm ngóng trông. Trước khi điện thoại được nối

thông, cậu thậm chí còn nghĩ, Lý Thiên Dương chẳng còn ý nghĩa gì với

cậu.

Song, khi tiếng nói vang lên phía bên kia điện thoại, những buồn đau, thương tổn lẫn áp lực tâm lý như tìm thấy được miệng ra mà ồ

ạt trào lên nhấn chìm lấy Vương Tranh. Cậu mở âm thanh tivi ở mức lớn

nhất, khi nhân vật chính hoàn thành chiến thắng truyền kỳ, quay về trong những tiếng tung hô bi tráng, cũng là lúc Vương Tranh lệ rơi đầy mặt,

nghẹn ngào khóc không thành tiếng.

Đó là lần duy nhất cậu khóc vì sự phản bội của Lý Thiên Dương. Cậu muốn

thông qua nước mắt mà bài trừ hết mọi bất lực, khổ sở ra ngoài, nên đã

cố sức mà khóc, kiệt quệ mà khóc.

Nước mắt rơi thành dòng, chảy

thành giọt rơi trên bàn trà. Cậu cẩn thận lấy khăn tay lau sạch, nhẹ

nhàng hết sức nhằm không làm trầy xước mặt kính được khắc hoa văn xinh

đẹp.

Sau đó, cậu vào phòng bếp, nấu cho mình một bát mì thập cẩm thơm lừng nóng hổi.

Đầu tiên, cậu pha chế nước tương, sau đó bắc nồi áp suất hầm một miếng thịt kho tàu lớn, rồi điêu luyện lấy thớt ra cắt mộc nhĩ, trứng chiên, sợi

mỳ, tôm nõn… Đợi thịt chín vớt ra để nguội, sau đó cắt thành từng lát

mỏng. Lúc này, một nồi nước khác cũng sôi, cậu liền cho sợi mỳ trắng như tuyết vào. Vừa nấu vừa cẩn thận khuấy mỳ, đợi được lửa rồi mới vớt mỳ

ra.

Lúc ăn mì, Vương Tranh bình tĩnh nghĩ, hóa ra cậu vẫn vì chuyện Lý Thiên Dương thay lòng đổi dạ mà tổn thương.

Kia là vết thương hết sức chân thực, chẳng phải loại thương tâm bình thường mà người người vẫn bàn. Hậu quả mà nó để lại bằng mắt thường không thể

nhìn thấy được nữa, nhưng vết thương thật sự của nó lại rất lớn. Vết

thương bắt đầu cắm rễ trong tim rồi dần lan rộng ra, thối rữa ngày qua

ngày, có cố gắng cũng không làm nó khép miệng được.Vì diện tích thương

tổn quá lớn, nên chỉ với sức một mình Vương Tranh thì chẳng cách nào cứu trị được.

Hết năm này qua năm kia, cậu đều bó tay trước miệng

vết thương, đành mang theo nó mà sống. Dần dà, vết thương như dấu huân

chương đóng hằn trên da thịt, vừa xấu xí vừa gợi nhiều điều. Đôi lúc cúi đầu nhìn xuống ngực, lại


Old school Easter eggs.