nhìn Vương Tranh
tránh ra xa khỏi hắn, dùng ánh mắt lạnh băng mà nhìn hắn, rồi chụp lấy
cái gạt tàn bằng thủy tinh trên bàn trà, dứ vào mặt hắn, nghiến răng
nói: “Lý Thiên Dương, anh đừng nghĩ rằng vì sắp Tết mà tôi không dám đập vỡ đầu anh!”
Lý Thiên Dương sững ra nhìn Vương Tranh. Trong trí nhớ của hắn, cậu chưa bao giờ nổi giận, sức lực cũng yếu nhược như phái nữ, lúc nào cũng là thư sinh lễ độ, không lên mặt hay lớn tiếng với ai, gặp chuyện liền giở lý lẽ ra.
Nhưng lúc này, Vương Tranh lại
đanh mặt, hung hăng nhìn hắn, vừa thấy hắn động đậy liền nhứ cái gạt tàn lên, ra chiều sẽ đập bổ vào đầu hắn bất cứ lúc nào.
Lý Thiên Dương hoàn thần, giơ hai tay đầu hàng: “Tiểu Tranh, em bình tĩnh, anh sẽ không làm thế nữa. Em bình tĩnh lại.”
Vương Tranh mắt đỏ lừ, gầm lên: “Mẹ kiếp, anh đã bao giờ nói mà giữ lời? Anh
đã bao giờ làm được những gì mình hứa? Anh chẳng làm được gì cả. Muốn
tôi tin anh ư, muộn rồi!”
“Tiểu Tranh, anh xin lỗi. Tiểu Tranh,
nghe anh nói. Anh biết là trước đây anh không ra gì. Hãy cho anh cơ hội
được giải thích. Anh sẽ làm mọi điều để em tha thứ. Em yên tâm, anh cam
đoan sẽ không phạm phải sai lầm trước đây. Bây giờ anh nói được làm
được.” Lý Thiên Dương hạ giọng: “Anh nhớ ban đầu anh từng hứa gì với em. Hãy yên tâm. Anh nhớ mọi điều. Lúc này đây anh quay về là để thực hiện
những gì đã hứa. Em hãy cho anh cơ hội. Không, dù em không cho anh cơ
hội cũng không sao, hãy để anh được phép chăm sóc em, được không? Anh
chỉ nghĩ mỗi một điều đó thôi, có được không em?”
Vương Tranh rũ mắt xuống, như đã hoàn toàn nản lòng thất vọng, bỏ cái gạt tàn xuống
bàn. Ngay khi Lý Thiên Dương mừng thầm vì ngỡ rằng cậu đã đổi ý, cậu lại ngẩng đầu, nói: “Rất êm ái. Lý Thiên Dương, tài ăn nói của anh vẫn rất
tuyệt vời, nhưng nếu trí nhớ anh tốt vậy, hẳn vẫn không quên, lúc đòi
chia tay tôi, anh đã nói gì.”
Lý Thiên Dương hóa đá.
Ngữ điệu của Vương Tranh đã hoàn toàn bình thường, cậu vuốt tóc, bình tĩnh
nói: “Tôi không phải muốn tính toán nợ nần với anh, cũng chẳng phải mong lùi một bước tiến hai bước. Có rất nhiều chuyện, một khi xảy ra là
không thể quên được. Như chuyện anh nói sẽ thay cha mẹ chăm sóc tôi cả
đời, hay như lúc đòi chia tay, anh kiên quyết bảo đã tìm được tình yêu
đích thực, chỉ khi ở bên cạnh người đó thì anh mới hiểu hóa ra tình yêu
lại kỳ diệu đến thế.”
Lý Thiên Dương nghẹn giọng, không cách nào phản bác lại những gì Vương Tranh nói.
Vương Tranh liếc mắt nhìn hắn, nhỏ nhẹ nói tiếp: “Vốn dĩ chúng ta không tới
nỗi phải nói ra những lời này, nhưng rõ ràng còn hơn mù mờ. Kỳ thật, từ
lúc biết anh tới nay, tôi luôn cảm thấy bất an. Khi chúng ta còn bên
nhau, những lời anh nói hẳn có vài phần là thật. Lúc anh đòi chia tay,
câu anh thốt ra cũng không phải giả. Bây giờ…” cậu cười khẽ, “Bây giờ
anh nói anh hối hận, tôi biết cũng là thật. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, lời
anh nói trước sau luôn mâu thuẫn, không đồng nhất, nên tôi chẳng cách
nào tin anh được.”
Cậu xoay lưng bỏ đi. “Tôi cũng không muốn
biết, người đàn ông mà anh bảo là thật lòng yêu thương hiện đang thế
nào, chỉ là có lời tôi phải nói để anh rõ, Vương Tranh ngày xưa anh
thích, hẳn cũng từng là người anh thật lòng quý mến. Song, Lý Thiên
Dương à, nhận định về tình yêu của chúng ta khác nhau. Đối với anh,
những gì đã xảy ra e cũng chỉ là một quá trình phủ định của phủ định,
nhưng với kẻ ngu ngốc như tôi thì khác.”
Vương Tranh nói xong
liền không để ý tới Lý Thiên Dương đang ngồi chết lặng trên sofa, bước
thẳng về phía cửa, mang giày mở cửa ra ngoài, sau đó nhẹ nhàng khép cửa
lại. Cậu lấy điện thoại gọi ngay cho chị Điền: “Chị à, Lý Thiên Dương đã không còn là gì với em nữa, sau này chị đừng tạo cớ bồi đắp nữa.”
“Cái gì, không phải anh ta nói anh ta là tình yêu đầu của chú sao? Mấy năm nay không phải chú nhớ anh ta hoài không dứt?”
“Anh ta đúng là người yêu đầu của em thật, nhưng anh ta đã sớm bỏ em theo người khác. Em và anh ta chia tay lâu rồi.”
“Thiệt hết nói! Tên khốn đó vậy mà còn mặt mũi tới tìm chú. Tiểu Tranh, chú
đừng nghe hắn dụ. Chị xin lỗi, bây giờ chị về đuổi tên khốn đó đi ngay!”
“Không cần đâu ạ, mọi chuyện xong hết rồi.” Vương Tranh thở dài. “Bây giờ tâm
trạng em không tốt nên không đi ăn cơm với anh chị được. Còn về anh ta,
chị giải thích rõ ràng với anh hộ em nhé!”
“Được rồi, để chị nói với anh ấy. Tiểu Tranh, xin lỗi chú. Chú đừng đau lòng mà suy nghĩ lung tung. Chú cứ mắng chị, chị đúng là không đâu, đi quản chuyện bao đồng…”
Đêm cuối năm, đường sá thưa vắng bóng xe, thời tiết đột ngột trở lạnh,
Vương Tranh đứng đợi rất lâu trong gió lạnh mới đón được một chiếc taxi
trống.
Trên xe, radio đang phát ra giọng nói của Quách Đức Cương vô cùng náo nhiệt, bác tài lái xe mà cứ híp mắt cười suốt. Lúc cậu
xuống xe, ông còn chủ động vui vẻ chúc: “Chúc mừng năm mới! Quý khách
làm ăn phát tài!”
“Cung hỉ phát tài!” Vương Tranh gượng gạo đáp.
Cậu đi vào bệnh viện, đại sảnh đèn đuốc vẫn giăng đầy, tivi đang phát
chương trình tiệc tối liên hoan chào xuân. Cậu lặng lẽ đi xuyên qua tòa