ần tượng trong lòng, rủ nhau đi mua sắm làm đẹp, hay âm
thầm tranh giành theo đuổi đối tượng mình thích, Vu Huyên cũng chỉ là
người đứng ngoài không chút để tâm tới. Vu Huyên mãi mãi chỉ là kẻ bên
lề, ai cũng không thể đánh đồng cô với hình ảnh thiếu nữ độ hoa niên
được.
Lúc ấy, Từ Văn Diệu còn tưởng là mình đã gặp được cô gái đơn độc nhất thế gian.
Sự cô độc không đánh gục được Vu Huyên, đồng thời cô cũng không thể hiện
nỗi thống khổ bi ai do cô độc mang tới. Cô sinh ra trong niềm cô tịch
thuần nhất, và cũng sẽ chết đi trong thuần nhất cô tịch.
Nhưng,
bỗng một ngày, cô gái cô đơn nhất thế gian đó lại tươi cười rạng rỡ
trước mặt một cậu thiếu niên, ngũ quan xinh đẹp bừng sáng, từ một kẻ bên lề nhích từ từ vào trong sân khấu, tham dự vào một vai diễn nhân sinh.
Có lẽ là Vương Tranh không nhận ra được sự chuyển hoán đó, vì Vu Huyên
mà cậu lần đầu nhìn thấy đã là một thiếu nữ hoạt bát tùy hứng, sáng sủa
thông minh rồi. Song, với Từ Văn Diệu mà nói, loại biến chuyển này khiến anh kinh ngạc và khiếp sợ không thôi. Mỗi một hành động của Vu Huyên
trước mặt cậu trai đó đều hết sức gượng gạo, bắt chước một con người
bình thường là việc vô cùng khó khăn với kẻ tách biệt nhân thế quá lâu
như cô.
Một vài lần, Từ Văn Diệu thấy Vu Huyên ở bên cạnh Vương
Tranh cười đùa vô cùng thoải mái. Anh có thể nghe ra, ẩn trong tiếng
cười của cô là sự khô khan và miễn cưỡng. Nhiều năm về trước, khi lần
đầu lướt vai Vương Tranh mà qua, điều khiến anh chú ý không phải là cậu, mà là ánh mắt ngưng đọng của Vu Huyên phía sau lưng Vương Tranh, đau
thương như thế, bất lực như thế.
Như chỉ có thể đứng từ xa, dõi mắt nhìn người mình yêu nhất, quý trọng nhất, lại không cách nào đưa tay ra chạm vào được.
Trong sát na đó, Từ Văn Diệu hiểu được cảm giác mà Vu Huyên dành cho Vương
Tranh. Không phải tình cảm e ấp của một cô gái mười tám tuổi gửi cho nam sinh mình yêu, mà là khát vọng được cứu vớt khỏi cô độc của một người
đã cô độc quá lâu.
Nhưng tại sao lại là Vương Tranh?
Từ
Văn Diệu không thể nào lý giải nổi. Anh từng âm thầm quan sát người con
trai kia. Thời gian đó, Vương Tranh chỉ mới là nghiên cứu sinh năm thứ
nhất, vẻ hồn nhiên của thiếu niên vẫn chưa mất đi, dáng vẻ lại ngây ngô
thanh tú. Nhưng chỉ với tầm đó thì không thể khiến anh chú ý được. Hơn
nữa, Vương Tranh lúc bấy giờ vẫn không thoát khỏi khí chất đơn thuần,
khờ khạo và yếu ớt của một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bình thường.
Cậu lúc nào cũng ngại ngùng, làm việc không dứt khoát. Người như vậy khó lòng có được ý chí kiên định và phán đoán chính xác, nên cũng không thể để lại ấn tượng cho người khác. Từ Văn Diệu luôn là kẻ biết thưởng
thức, một cậu nhóc như Vương Tranh với anh mà nói, chẳng có gì đặc biệt
để nhìn hơn hai lần. Vậy nên, anh không hiểu, một người bình thường
không chút hấp dẫn như Vương Tranh sao lại được Vu Huyên đối xử đặc biệt đến như thế.
Cuộc khảo sát của anh với Vương Tranh rất nhanh đã gián đoạn vì anh phải xuất ngoại đào tạo chuyên sâu. Đến khi từ Mỹ về,
anh vận dụng quan hệ gia đình, thành lập công ty riêng, trong thời gian
hai năm ngắn ngủi đã tạo dựng được tên tuổi vững chắc. Ấy vậy mà anh
không hề kiêu ngạo với những thành tựu anh có được. Anh luôn cho rằng
mình vốn là như thế. Sinh ra đã định sẵn là kẻ lãnh đạo đứng trên bao
người. Anh cũng chưa từng hoài nghi về suy nghĩ này. Những người kính sợ anh cũng dần dần chuyển từ sợ hãi thế lực gia đình anh thành kính
ngưỡng tài năng cùng thực lực của anh.
Đối với cha mẹ, anh là
đứa con giỏi giang hiếu thuận; đối với đối tác, anh là bạn hàng đáng
tin; đối với cấp dưới, anh là lãnh đạo tài ba hợp tình hợp lý; đối với
tình nhân qua đêm, anh là bạn tình chủ động nhưng rất dịu dàng.
Vô luận là theo phương diện nào đi nữa thì không ai có thể soi mói ra yếu
điểm của Từ Văn Diệu, nhưng chỉ có mình anh biết, sau biến cố năm mười
bốn tuổi, trái tim anh đã là một hoang mạc khô kiệt không chút dấu hiệu
của sự sống.
Tất cả những khát khao, những say đắm, những cuồng
liệt bất chấp tất cả để chiếm hữu giam cầm đối phương ngay trong tim
mình của anh, đã theo nước canh anh trút xuống bồn xí vào năm mười bốn
tuổi đó, biến mất không chút tung tích.
Cũng chính vào đêm đó, anh đã đánh mất đi quyền lợi được giãi bày.
Người thanh niên anh thầm mến đã dùng dao rọc giấy cắt đứt yết hầu của cô bạn gái anh ta yêu, và đồng thời cũng đoạn tuyệt luôn khát khao được thổ lộ tình ý của Từ Văn Diệu.
Vì thế, mối liên kết giữa anh với tình
cảm phổ thông nhất của nhân loại đã gãy đứt từ đấy. Vô luận anh cố gắng
thế nào, đối tượng là ai, thì cũng không tu bổ được vết đứt gãy đó. Anh
như một kẻ bị lưu đày tới cao nguyên Siberia lạnh giá. Năm này qua năm
khác, anh cứ ở nơi nhà ga hoang vu nọ chờ mãi cũng không thấy được
chuyến tàu đưa mình quay về thế gian.
Hoặc là nên nói, chuyến tàu đó vốn đã hủy bỏ tư cách hành khách của anh mất rồi.
Chỉ có những khi ở bên Vu Huyên, anh mới tìm thấy được chút hy vọng. Anh
cũng đã từng kể chuyện về chuyến tàu tâm linh đó cho Vu Huyên nghe, vì
an
