à đáng
yêu, nhưng lại có lúc gây ra họa. Em gò ép bản thân cũng đã mấy mươi
năm, bây giờ không nên thay đổi làm gì.”
Từ Văn Diệu bất chợt hãm phanh, xoay người nắm tay Vương Tranh: “Nếu mẹ bắt ăn món em không thích, em có từ chối không?”
“Không.”
“Nhưng em vô cùng ghét món đó?”
“Vậy thì chắc là sẽ không ăn…” Vương Tranh khẽ ngập ngừng. “Nhưng đó là mẹ
em, em gây ra bao nhiêu là chuyện khiến cho mẹ đau lòng thất vọng. Mẹ
rất thương rất yêu em, nhưng chuyện như vậy cũng không ít.”
Từ
Văn Diệu thở dài, nói: “Anh cũng vậy, cũng giống mẹ em muốn cho em điều
tốt nhất. Nhưng đâu mới là tốt nhất phải do chính em quyết định. Em
không nói, anh lợi hại cỡ nào cũng sẽ có lúc đoán sai.”
“Anh mong em có thể thẳng thắn nói những điều em nghĩ với anh, sau đó thì kiên
trì với những ý nghĩ đó, có như vậy anh mới nghe và làm theo. Nhưng quan trọng là,” Từ Văn Diệu chợt đanh mặt, nói bằng giọng trầm trọng. “Không được nói chúng ta không hợp hay không ổn. Anh nói cho em biết, chúng ta sẽ không bao giờ có chuyện không ổn. Lần tới anh còn nghe thấy em nói
như vậy thì đừng trách sao anh lại trừng phạt em.”
Vương Tranh thấp giọng mắng: “Đồ chủ nghĩa quân phiệt!”
“Phải, em nói đúng rồi, ba đời nhà anh đều là quân nhân cả, chỉ cần có lợi cho nhiệm vụ, ổn định được lòng quân thì dù là chủ nghĩa quân phiệt cũng đã làm sao nào?” Từ Văn Diệu nheo mắt nhìn cậu, ngữ khí nặng nề: “Đời này
em định sẵn gắn chặt với anh rồi, có muốn hay không cũng chẳng thay đổi
được gì đâu! Tính lâm trận rút lui hả, muộn rồi cưng!”
Vương Tranh kìm lòng không được mà cười mắng: “Từ Văn Diệu, anh dũng cảm quá ha!”
Từ Văn Diệu lại khởi động xe chạy đi tiếp, nói: “Nhà mình cứ vậy đi, việc
lớn anh làm chủ, việc nhỏ em quyết định. Tiêu chí hàng đầu là yên bình
và đoàn kết, còn hình thức cụ thể thì từ từ thương lượng sau.”
“Được, vậy anh nói xem, đâu là việc lớn, đâu là việc nhỏ?”
Từ Văn Diệu cười híp cả mắt, nói: “Việc nhỏ là thu chi gia đình, bạn bè
khách khứa, ăn ở ngủ nghỉ vân vân, em muốn sao cứ định vậy. Còn việc lớn chính là quốc kế dân sinh, đối ngoại chu toàn,” anh dừng lại một chút
rồi nói tiếp, “thêm cả chuyện trên giường nữa, đó là việc nhằm góp phần
xây dựng và ổn định gia đình.”
Vương Tranh giật mình, sau đó hiểu ra, mặt mày đỏ ửng, mắng: “Dẹp đi!”
“Anh nói thật mà Tiểu Tranh. Anh là người đàn ông của em! Em hiểu điều đó có nghĩa gì không? Chính là, bất cứ lúc nào anh cũng ở bên cạnh em. Em
muốn anh làm gì anh cũng sẽ làm cho em, nhưng đương nhiên phải là chuyện không trái pháp luật.” Từ Văn Diệu bật cười, nắm lấy tay Vương Tranh.
“Nắm tay đi bên nhau tới già! Chúng ta không ai phản bội lời hứa này,
được không?”
“Em không đời nào làm thế!”
“Anh biết là em
không làm. Ý của anh là, mong em hãy cứ thoải mái yêu cầu và tùy hứng
với anh, dù có quá đáng cũng không sao. Giống như tối tối ngủ không
được, em có thể gọi anh dậy cùng thức đếm sao với em. Hai người cùng
nghe nhạc cũng rất lãng mạn đó. Em nhớ trước đây chúng ta từng nói
chuyện về Vivaldi chứ?”
“Nhớ!” Vương Tranh chần chừ hỏi: “Em mất ngủ làm phiền tới anh hả?”
“Không có, nhưng anh không muốn em một mình bỏ ra phòng khách nằm nghe nhạc,”
Từ Văn Diệu sẽ sàng nói. “Anh hi vọng vào những lúc như vậy em có thể
gọi anh cùng dậy, cả hai cùng tâm sự. Tin anh, hai người cùng giải quyết sẽ dễ hơn nhiều.”
Vương Tranh gục đầu xuống, rất lâu sau mới đáp: “Em biết rồi!”
Hai người vừa lái xe vừa trò chuyện, thoáng chốc đã tới nhà hàng Thái. Từ
Văn Diệu ngừng xe. Cả hai sóng vai chầm chậm đi vào, tán gẫu đôi ba
chuyện phiếm. Từ Văn Diệu nói một cách gãy gọn và đơn giản nhất về những dự án hiện tại của công ty cho Vương Tranh nghe. Vương Tranh nói về
chuyện luận văn nghiên cứu bấy lâu của cậu chuẩn bị đưa đi xuất bản.
Nhân viên lễ tân đưa hai người vào bàn ăn khuất trong dãy hành lang phủ đầy
trúc kiểng và mặt tường thủy tinh có nước chảy. Vương Tranh gọi những
món mà cậu thích. Từ Văn Diệu chỉ chọn mỗi món cháo hải sản. Trong khi
đợi thức ăn mang lên, Từ Văn Diệu vào phòng rửa tay, anh vừa đóng cửa
đang lúc rửa tay đột nhiên nghe bên ngoài có tiếng đôi co của hai người.
Giọng nói với điệu bộ vô cùng lưu manh của người trẻ tuổi hơn: “Chú J à, hôm
nay đã quá ngày mười lăm rồi, phải chăng chú nên tính tiền nợ cho tôi?”
Giọng của người có vẻ hơi đứng tuổi có chút run rẩy và hoảng sợ, đáp: “Tôi, bây giờ tôi không có nhiều tiền đến thế.”
“Không có tiền mà dám tới đây? Đùa hả ông? Giá cả nơi này đâu có rẻ? Ông tính
giỡn mặt với tôi hả? Nhanh lên, mau móc tiền ra, không thì đừng trách
tôi không biết kính lão đắc thọ?”
“Tôi, tôi không tới đây để ăn
uống mà đến để làm việc. Tôi vẫn chưa được phát lương. Khoảng hai ngày
nữa được không? Hai ngày nữa…”
“Mẹ ông chứ, lão ẻo[4'> kia, ông định chơi ai hả? Không trả tiền phải không, mẹ kiếp lão đây đánh ông…”
[4'> Nguyên tác: có nghĩa là thúy tình, là tiếng lóng ám chỉ người đồng tính, xuất hiện trong giới gay của Đài Loan
Từ Văn Diệu nghe thấy chợt thở dài nghĩ, lẽ nào lại trùng hợp đến thế. Anh đẩy cửa bước ra, thấy