ng biết cô đã ngồi như
vậy bao lâu, bỗng một giọng nam nhỏ và trầm gọi cô: “Cô gì ơi!”, cô chẳng buồn
nhìn lên, âm thanh ấy đến gần hơn, vang vọng ngay trên đầu cô: “Cô gì ơi!”.
Ngẩng đầu lên, cô bỗng
thấy hoa mắt chóng mặt, biết rằng đó là do chuyển tư thế quá nhanh, máu không
kịp lên não, cô đành phải cố gắng trấn tĩnh: “Có chuyện gì vậy?”.
Vu Mục Thành cúi xuống
nhìn cô, một khuôn mặt thanh tú trắng trẻo với chiếc cằm nhỏ, đôi mắt to nhưng
ánh mắt có vẻ xa xăm vô định, như đang ngao du tận cõi nào chưa về với thực
tại. Lúc này có vẻ như chính anh đã sỗ sàng kéo cô quay về thế giới hiện thực.
Anh cảm thấy có chút áy náy, chỉ về phía sau lưng cô: “Cô có thể nhường đường
một chút không? Tôi muốn quay xe ra”.
Tạ Nam vội nói: “Ồ, xin
lỗi!”, rồi cố gắng đứng dậy bất chấp cơn đau đầu hành hạ, chỉ thấy người lảo
đảo sắp ngã.
Chẳng kịp nghĩ ngợi
nhiều, Vu Mục Thành đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô, giúp cô đứng vững: “Cô không
sao chứ?”.
Tạ Nam định thần nhìn kỹ
lại, thấy trước mặt là một người đàn ông cao lớn, vẻ mặt đứng đắn với cái nhìn
thân thiện, dù đang đỡ khuỷu tay mình nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa phải đủ
để tránh mọi hiểu lầm. Cô gượng cười: “Cảm ơn anh, tôi không sao”.
Vu Mục Thành buông tay
cô, gật gật đầu, rồi lấy chìa khóa điều khiển từ xa, sau đó mở cửa xe và ngồi
vào trong. Tạ Nam lùi sang một bên, lôi từ ba lô ra một thanh kẹo chocolate,
bóc vỏ đưa vào miệng. Anh thành th quay đầu chiếc xe Passat, liếc nhìn vào
gương chiếu hậu, thấy cô đã ngồi xuống chỗ cũ, tiếp tục nhìn thất thần về phía
mảnh vườn của mình, anh bất giác bật cười.
“Tớ xót tiền lắm”, Tạ Nam
mệt mỏi ngồi bịch xuống bộ sofa bày mẫu không muốn nhúc nhích nữa. Tòa siêu thị
chuyên đồ gia dụng này quả là rộng lớn, đi hết mấy tầng của nó cô đã cảm thấy
đôi chân mỏi rã rời.
Cao Như Băng nhìn Tạ Nam
vừa bực mình vừa buồn cười: “Cậu đúng là nô lệ của đồng tiền rồi”.
“Nhưng tiền đó là do tớ
vất vả lắm mới kiếm được, từng đồng từng đồng một, đương nhiên tớ phải quý
trọng chứ.”
“Cậu có ngốc không đấy,
còn cãi lý với tớ nữa. Cậu không nghĩ lại mà xem, cậu bỏ không căn nhà ấy bao
nhiêu năm như vậy có phí không? Cậu sửa sang một chút rồi chuyển vào ở thì
không cần phải đi đâu thuê nhà nữa. Mở miệng là kêu xót tiền, sao cậu không xót
tiền phí dịch vụ mà cậu đã nộp không bao nhiêu năm trời?”
Tạ Nam cứng họng không
lên tiếng, một lúc sau mới phản bác: “Chỉ tại cậu thôi, trọng tình khinh bạn,
sao cậu lại bỏ tớ mà đi lấy chồng chứ, nếu không thì bọn mình cứ ở chung thế có
phải là vui không?”.
“Được rồi, được rồi, để
tớ đi nói với Quách Minh, bảo anh ấy sống độc thân đi nhé, hai đứa mình sẽ sống
với nhau cả đời.”
Tạ Nam bật cười: “Thôi,
thôi, tấm lòng cao cả của cậu tớ xin nhận, cậu mà nói câu ấy ra, anh Quách Minh
nhà cậu không giết chết tớ mới là lạ đấy”.
“Cậu thấy bộ sofa kia có
được không?”
Phản ứng đầu tiên của Tạ
Nam không phải là đi xem bộ sofa đó, mà là xem giá niêm yết của nó, tiếp đến là
một tràng lắc đầu lia lịa, Cao Như Băng chán nản nói: “Này, ý tớ là tớ sẽ mua
nó”.
“Ồ vậy hả, được đấy”, Tạ
Nam ngồi thử lên trên: “Ngồi dễ chịu lắm, màu sắc cũng dịu nhẹ, dễ phối hợp với
các đồ gia dụng khác”.
Cao Như Băng gọi nhân
viên bán hàng đến hỏi thêm về kích thước cụ thể của bộ sofa, rồi tỉ mỉ đối
chiếu với kích cỡ căn hộ cầm theo, Tạ Nam bất giác cảm thán: “Tớ chưa từng thấy
cậu kỹ tính như thế bao giờ”.
“Cậu cũng phải mua một bộ
chứ, nếu không chuyển vào đó sống thì ngồi ở đâu.”
“Mua hai chiếc ghế tựa là
được rồi.”
“Vậy còn giường thì sao?”
“Ừm, giường thì phải mua,
cái giường đơn ở bên kia đang bán với giá khuyến mại, có vẻ không đắt lắm thì
phải.”
“Sợ cậu rồi đấy, cái
phòng ngủ to như thế mà chỉ đặt chiếc giường đơn có một mét ba, thật chẳng cân
xứng gì cả. Thế còn bàn ăn nữa?”
“Tớ cũng không có ý định
mời khách đâu, cái bàn gấp của bọn mình ấy, nếu cậu không cần đến thì tớ sẽ lấy
về, một mình tớ dùng là thoải mái rồi.”
Cao Như Băng nhướng mày,
dáng dấp cô vốn không cao, nhỏ nhắn thanh mảnh, nhưng ánh mắt sắc bén rõ ràng
cứ chiếu thẳng vào Tạ Nam, Tạ Nam bỗng thấy tê hết cả người, bất giác lùi lại
tránh đi chỗ khác.
“Rõ ràng là những lời tớ
nói với cậu trước đây đều không có tác dụng, cậu coi chúng như gió thoảng bên
tai phải không?”, Cao Như Băng ngồi xuống bộ bàn ghế uống trà trước mặt, cố tỏ
thái độ hòa nhã: “Thôi được, Nam Nam à, tớ vốn rất kiên nhẫn, bây giờ tớ sẽ nói
lại cho cậu nghe một lần nữa nhé. Mỗi tháng, cậu phải trả góp căn hộ đó bao
nhiêu tiền?”.
“Gần một nghìn bảy trăm tệ,
tớ còn phải trả trong tám năm nữa.”
“Nếu cậu không chuyển đến
đó ở, mà tớ lại không thuê chung nhà với cậu nữa, căn hộ bên này mỗi tháng cậu
phải trả bao nhiêu?”
“Cậu biết rõ rồi sao còn
phải hỏi đi hỏi lại nhỉ? Trước đây tớ với cậu mỗi người trả bốn trăm, mỗi tháng
tiền thuê là tám trăm tệ.”
“Cứ coi như bằng kế toán
của cậu để quá lâu nên mai một đi, thì mấy phép toán cộng trừ của trẻ con tiểu
học, chắc cậu chưa quên chứ. Nếu cậu chuyển về đó ở, mỗi tháng cậu sẽ ti