uản lý công ty vẫn đang ở đó. Dù biết rằng anh chị có ý định sang nước ngoài
định cư, hiện đang đi đi về về giữa nơi này và Chiết Giang lo thủ tục, nhưng
anh lại chẳng muốn qua đó sống chung với họ.
Vừa hay bạn cũ hồi học
đại học của anh là Lưu Kính Quần cũng ở khu này, mời anh sang chơi. Anh rất
thích phong cách quản lý có trách nhiệm và không khí yên tĩnh nơi đây, Lưu Kính
Quần cũng ra sức thuyết phục anh dọn đến đây làm hàng xóm với mình.
“Tớ rất thích nơi này,
trừ việc mua sắm không tiện lắm, còn mọi thứ đều hết ý, ban quản lý rất có
trách nhiệm, môi trường trong lành, không gian yên tĩnh. Quan trọng nhất là các
câu lạc bộ ở đây có đủ loại hình giải trí, chơi Tennis rất tiện lợi.”
Lưu Kính Quần bằng tuổi
Vu Mục Thành, họ đều ba mươi hai tuổi, hiện anh đang là phó giám đốc bộ phận
Thị trường của một doanh nghiệp nước ngoài. Vợ anh, Hứa Mạn hiện là bác sĩ
ngoại khoa ở một bệnh viện, năm nay hai mươi chín tuổi, hai người đã kết hôn
được hai năm rồi nhưng vẫn chưa có ý định sinh con. Theo lời Hứa Mạn thì “Lưu
Kính Quần còn ham chơi lắm”, mà theo lời Lưu Kính Quần lại là “Hứa Mạn vẫn chưa
chịu trưởng thành đâu”. Tình yêu khăng khít của họ khiến Vu Mục Thành rất lấy
làm ngưỡng mộ.
Cũng giống như Lưu Kính
Quần, vào ở đây không lâu, Vu Mục Thành đã rất thích nơi này. Anh vốn không ưa
ồn ào, mấy năm du học ở Mỹ, anh đã chẳng còn thích thú gì với những cảnh phồn
hoa đô hội nữa. Đang chờ đợi anh là cả công ty bí bét mà anh rể để lại, anh
phải mất ba tháng ròng mới có thể cơ bản đưa nó vào quỹ đạo. Mỗi ngày đi làm là
vùi đầu vào công việc, nên khi về nhà thường sức cùng lực kiệt, anh càng thấy
yêu hơn cảnh thanh bình của khu dân cư yên tĩnh này. Mỗi tối anh lại chạy bộ
bên bờ hồ, hoặc cùng Lưu Kính Quần ra câu lạc bộ đánh cầu lông, ngày ngày trôi
qua thật bận rộn nhưng cũng nhiều niềm vui.
Ngày cuối tuần thường là
thời gian ngủ bù của Vu Mục Thành. Nhưng thứ Bảy tuần này, anh lại bị những
tiếng ầm ầm inh tai dưới lầu đánh thức từ sáng sớm. Nhấc đồng hồ lên xem, mới
có tám rưỡi sáng, thật bực mình quá, anh vội vàng mặc chiếc áo phông tới ban
công phía bắc nơi phát ra âm thanh nhìn xuống dưới. Một chiếc xe tải đang dừng
trước căn nhà có mảnh vườn cỏ mọc um tùm kia, vài tay công nhân đang hối hả dỡ
những thùng các tông nặng trịch xuống, bên cạnh còn có một cô gái buộc tóc đuôi
ngựa, đeo kính râm, mặc áo phông trắng và quần jean đứng chỉ huy.
Vu Mục Thành thầm nghĩ,
sau này mỗi lần cúi đầu nhìn xuống chẳng phải thấy cảnh cỏ mọc như rừng nữa,
anh bèn bỏ qua mọi chuyện, quay vào đun ấm nước, pha cho mình một tách cà phê.
Tạ Nam sốt ruột nhìn đám
công nhân dỡ những hòm đựng vật liệu trải nền ra. Cô đã cố tình chọn lựa vật
liệu sẵn có để trải cho nhanh. Khi cô mua căn hộ với hai phòng vệ sinh và một
gian bếp này, mọi đồ vật trong nhà còn bóng loáng, qua thời gian bảy năm trời,
các vòi nước, bồn tắm, phòng tắm đứng, bồn cầu hay bồn rửa mặt bây giờ đã phủ
một lớp bụi dày cộp, không thể nhận ra màu sắc ban đầu của chúng nữa. Thế nhưng
cũng chẳng có dấu vết gì hỏng hóc, xoa nhẹ trên vòi nước, lớp bụi sẽ tan đi, lộ
ra màu sắc kim loại sáng loáng, giờ chỉ cần lau dọn kỹ càng mà thôi.
[1'>Căn hộ Penthouse: Là căn
hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, cao ốc, còn gọi là căn hộ thông
tầng. Các nhà đầu tư đã tận dụng tối đa không gian tầng trên cùng để tạo ra một
không gian sống ấn tượng và họ đặt tên là Penthouse.
Dường như một nỗi nôn
nóng không tên đang len lỏi trong lòng, cô cũng không hiểu vì sao mình bỗng
hứng lên quyết định chi tiền sửa sang lại căn hộ và chuyển đến ở đây. Chiều nay
cô đã hẹn với bên nội thất đến đo kích thước làm rèm cửa, sau đó sẽ cùng cô bạn
thân Cao Như Băng đi siêu thị xem đồ gia dụng. Cao Như Băng đang bận rộn chuẩn
bị cho đám cưới, còn cô vì lý do gì mà phải phung phí những đồng tiền mồ hôi
nước mắt mới kiếm được chứ?
Những công nhân lát sàn
đang khua chổi quét nền nhà bụi bặm trước khi tiến hành công việc, trong phòng
bụi bay mù mịt. Tạ Nam ngán ngẩm bỏ ra ngoài, những khoảnh sân lại chẳng có gì
che chắn, ánh mặt trời của những ngày cuối tháng Năm quá ư gay gắt, cô đành
phải đứng dưới tán cây chỗ bãi để xe đối diện. Đứng được một lúc đã thấy mỏi
mệt, cô nhặt một mảnh bìa các tông vừa xé ra trải xuống đất, ngồi ôm gối mới
thấy xả hơi được một chút.
Một cô bé khoảng mười
tuổi dắt theo chú chó chăn cừu xinh xắn nhanh nhẹn có màu lông đen cổ trắng đi
ngang qua, cô thất thần nhìn theo không chớp
“Nam Nam này, sau này
chúng mình nuôi một chú chó, mình sẽ để cũi chó ở góc vườn nhé.”
“Không đâu, em sợ chó
lắm.”
“Nghe lời anh đi, em
không cắn nó, nó sẽ chẳng cắn em đâu.”
“Hạng Tân Dương kia, anh
muốn chết à?”
Tạ Nam gục mặt vào đầu
gối nghĩ thầm, chắc đầu óc mình có vấn đề ở đâu đó rồi nên mới nghe theo lời khuyên
của Cao Như Băng, chuyển đến đây ở đúng là một ý kiến tồi tệ, đáng lẽ mình nên
bán căn nhà này đi, mua một căn mới không có chút hồi ức, kỷ niệm gì có phải
tốt hơn không.
Khô