ng khách, sắp xếp mọi thứ xong xuôi thì cũng đã nửa đêm. Cô ngủ
rất ngon giấc, cả người co lại như con tôm nhỏ, khoé mi vẫn còn vệt nước mắt
chưa khô. Trong lúc ngủ mơ cô lẩm bẩm gì đó, anh không nghe rành mạch nhưng
loáng thoáng là "Anh
đừng đi", khiến anh ngao ngán thở dài, ngồi ở bên giường cùng cô
một lúc lâu.
Sáng hôm sau An Thành thức dậy phát hiện Hân Nhan đã
đi rồi. Căn phòng cô ngủ không hề vương một hạt bụi, như thể đêm qua trong căn
phòng này chưa hề có sự hiện diện của cô.
An Thành bỗng căm tức cô gái này vô cùng. Làm sao mà
không căm tức cho được, anh có lòng tốt đưa cô về đây, thế mà cô chẳng hề nói
năng tiếng nào đã bỏ đi, cả con mèo bị lạc đường được đem về nuôi còn biết báo
ơn nữa là. Đến lúc anh ra khỏi phòng, phát hiện trên bàn cơm có để một nồi
chào, bên cạnh còn có một tờ giấy:
Anh
An, cám ơn anh. Lục Hân Nhan.
Nỗi tức tối của anh cũng biến đi đâu hết.
***
Noi Gương Lôi Phong:
Các
bạn có thể đọc thông tin về ông ở trang này
Lôi
Phong là một người lính, người TQ thường hay bảo noi gương Lôi Phong bởi vì ông
ấy nổi tiếng việc tận tuỵ chăm sóc người khác dù rằng ông và những người đó
không hề quen biết, không hề ruột rà.
Trích:
“Lúc đương thời, Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông đã tuyên dương anh lính Lôi
Phong làm điển hình tiên tiến vì tấm gương tận tụy, từ những việc nhỏ như việc
giặt quân phục cho đồng đội hay quyên góp tiền lương cho người khó khăn.” – Báo
VietnamPlus
An Thành sau này có gọi điện thoại cho Cao Tuấn,
"Cậu có bao giờ gặp một cô gái khóc rất thảm thiết nhưng cậu lại chẳng
thấy phiền hà gì cả?"
Không biết những lời này của anh có ẩn chứa huyền cơ
gì không, mà Cao Tuấn ở bên kia điện thoại cứ cười mãi, An Thành thiết chút nữa
không kiên nhẫn dập máy, lúc đó mới nghe cậu ta trả lời, "Cậu bị gì thế?
Trước kia lúc cậu chia tay với mấy cô gái đó, họ la khóc thảm thiết, không phải
cậu thấy chướng mắt lắm sao. Tôi cũng không cảm thấy phiền, tôi đây thật đau
lòng thay các cô ấy."
An Thành nhớ đến khuôn mặt khóc như mưa của Hân Nhan,
có chút phiền não, "Gì mà tôi bị làm sao, người ta cũng có phải khóc vì
tôi đâu."
Cao Tuấn nghe xong càng thêm hào hứng, biết rõ chắc chắn
có chuyện gì đó mờ ám, vội tra hỏi, "Chuyện gì thế hả, nói cho tôi nghe
thử xem."
An Thành không nói hai lời liền cúp điện thoại.
Sau đó lại gọi cho Thiếu Phi, quanh đi quẩn lại, nói
tới nói lui cũng mấy chuyện nhàm chán không liên quan, cuối cùng thờ ơ hỏi cậu
ta cách liên lạc với Lục Hân Nhan.
Thằng nhóc con lại đả kích anh, "Chi thế, anh, em
nhớ hình như anh đâu bao giờ đụng tới bạn em?"
An Thành chẳng muốn lắm điều với cậu ta, "Em cho
hay là không cho."
Thiếu Phi nở nụ cười, "Em cúp điện thoại rồi nhắn
tin cho anh. Nhưng mà, Hân Nhan là bạn em, cho em nhiều chuyện cũng được, nhưng
em muốn nói với anh hai câu này. Cô ấy không giống bất kì cô gái khác, không
kham nổi anh đâu, cũng không chịu được tổn thương. Anh hãy buông tha cho cô ấy
đi."
Thiếu Phi rất ít khi dùng giọng điệu nghiêm túc nói
chuyện với anh, trong trí nhớ của anh, chỉ có cái lần muốn mở tiệm chụp hình,
em họ anh mới như thế. Xem ra Lục Hân Nhan có địa vị tương đối quan trọng trong
lòng Thiếu Phi, cậu ta giống như con chim vươn cánh bảo vệ Lục Hân Nhan, còn An
Thành ngược lại chính là con mãnh thú hung ác.
Nhưng mà trong lòng An Thành cũng cảm thấy rất oan ức,
anh bất quá chỉ muốn cách liên lạc mà thôi, không muốn chơi đùa gì cả, cũng
không muốn tổn thương ai. Ngay cả anh muốn làm gì, bản thân anh cũng không biết
rõ.
Số điện thoại có thì đã có, lòng tính tới tính lui tìm
hết cớ này đến cớ nọ, thế mà đến lúc bấm số thì lại do dự. Đợi đến khi quyết
tâm hừng hực, dĩ nhiên cũng đã là một tuần sau.
Bấm nút gọi đi, chính anh không hiểu sao mình lại cười
tủm tỉm, thật sự là bị trúng tà rồi.
"Alo, xin chào." Điện thoại đã thông, giọng
nói ngang ngang của cô truyền tới, lần này anh nghe lại cảm thấy rất thoải mái.
"Tôi là An Thành."
Cô hiển nhiên là kinh ngạc, "Anh An?" Im lặng
một lúc, giọng cô vô thức lên cao, "Thiếu Phi xảy ra chuyện gì sao?"
Cô nghĩ An Thành gọi điện chắc hẳn là vì Thiếu Phi.
Nghĩ thế cũng phải, cô cho rằng An Thành sẽ tìm cô cũng chỉ bởi vì Thiếu Phi.
An Thành nhất thời nghẹn lời. Mấy lời nói phong độ nho
nhã nhẹ nhàng muốn mời người đẹp cùng đi ăn tối bị câu hỏi của cô làm nghẹn
họng, còn muốn mở miệng nói nhưng lại thấy không phù hợp.
Anh đành phóng lao thì theo lao, dựa vào lời cô mà
đáp, "Cô Lục, về chuyện của Thiếu Phi, có một số chuyện tôi cần gặp cô để
nói. Buổi tối cô có rảnh không?"
Cô lập tức đồng ý ngay.
Người khác đều đánh giá An Thành là "người khiêm
tốn, đa cảm". Còn đối với cách nhìn của Hân Nhan, anh biến thái thì khỏi
nói, nhưng tuyệt đối là người bệnh tâm thần.
Hai người lần đầu cùng nhau ăn cơm, An Thành dùng
Thiếu Phi làm cớ lừa gạt cô, Hân Nhan đến nay vẫn canh cánh trong lòng. Cô thật
đã cho rằng Thiếu Phi xảy ra chuyện thiệt, dù sao cô cũng biết chút ít chuyện
trong nhà của Th
