n tại cũng sẽ như thế. Tôi nấu cháo rồi, anh có đói thì ăn đi.”
Anh ta buông lỏng tay.
Cô cúi đầu mới phát hiện ngón áp út bên tay trái của
mình không biết từ lúc nào đã đeo một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, viên kim
cương sắc vàng óng ánh sặc sỡ, nhìn vô cùng chói mắt.
Nồng hậu nhìn vào đôi mắt trong veo như suối của cô, anh ta khẽ nói:
“Chúng ta kết hôn đi, Hân Nhan.”
Cô đưa tay lên, nhìn chiếc nhẫn kim cương đó và khen :
“Đẹp thật!”
Anh ta nắm lấy vai cô, nhìn cô với ánh mắt chân thành
tha thiết: “Hãy nhận lời anh làm vợ anh, Hân Nhan.”
Cô hơi nghiêng đầu, nhìn anh ta cười mà như không:
“Anh ngốc thật, Cẩn Niên, bây giờ tôi là tấm bia chỉ trích của dư luận, là kẻ
thù của nhà họ Kha mấy người, hơn nữa trước kia gia đình anh đã tốn nhiều công
sức mới giúp anh phũ sạch tất cả mọi chuyện, bây giờ trên mạng còn bàn tán tôi
làm sao cám dỗ anh và anh vẫn không hề bị lung lay, anh mà cưới tôi, chẳng phải
lộ tẩy rồi sao?"
Anh ta hôn ngón tay cô, đáp: “Anh chính là muốn tuyên
bố cho tất cả mọi người biết, anh phải quang minh chính đại ở bên cạnh em. Đợi
em danh chính ngôn thuận trở thành vợ của anh, đám người trên mạng sẽ không còn
cớ để xuyên tạc nữa."
Vẫn sắc mặt lạnh nhạt, cô đáp lời anh ta: “Cho dù như
vậy, tôi cũng không muốn lấy anh." Dứt lời, cô tính gỡ chiếc nhẫn ra.
Sắc mặt anh ta dần khó coi, nắm lấy tay cô, không để
cô tháo chiếc nhẫn, mặt tái mét hỏi cô: “Vì sao? Trong lòng em vẫn nhớ tới An
Thành ư?”
Cô nhè nhẹ lắc đầu: “Không có liên quan đến An Thành,
tôi đã nói rồi, chúng ta đều là tội phạm giết người, nếu tôi kết hôn với anh,
vậy Hân Duyệt thì sao? Nó nhất định sẽ hận tôi.”
“Lục Hân Nhan, cái chết của Hân Duyệt không có liên
quan gì đến em, sao em cứ phải gánh hết mọi tội lỗi lên người thế?”
“Không liên quan? Nếu tôi sớm phát hiện anh tiếp cận
tôi không phải vì Hân Duyệt mà là có mục đích khác, thì ngay từ đầu tôi sẽ
tránh anh thật xa, không cùng anh đến thành phố S, lại càng không dây dưa với
anh, như vậy Hân Duyệt đã không phải chết rồi.”
Bầu không khí im lặng bao trùm cả căn phòng thật lâu.
Anh ta cười lạnh: “Lục Hân Nhan, đến giờ em vẫn nghĩ
mình có lỗi với em gái mình sao? Anh nói cho em biết, người ngu ngốc nhất trên
đời này chính là em đấy, ngốc đến không thể nào ngốc hơn nữa. Người em gái mà em thương nhất, thân nhất đã lừa dối em, thế
mà em vẫn đòi sống đòi chết vì cô ta sao?”
Vẻ mặt cô bối rối không hiểu lời anh ta nói là gì.
Đến lúc này tnh ta nói ra hết tất cả: “Lúc đầu sở dĩ
anh tưởng lầm em là Hân Duyệt, chỉ vì đứa em gái mà em tưởng là ngây thơ đó vốn
biết rõ người anh muốn tìm là em, nhưng cô ta vẫn mạo danh em gặp mặt anh. Hai
người giống nhau như hai giọt nước, anh còn vui mừng tưởng rằng đã tìm được
người mình ngày đêm mong nhớ, cũng không biết cô ta còn một người chị song
sinh, càng không biết rằng từ đầu đến cuối anh đã nhận lầm người.”
Hân Nhan sững sờ, lắc đầu liên tục như không thể tin
nổi: “Không thể nào…Hân Duyệt nó…không thể nào là người như vậy…”
Giọng điệu anh ta vẫn lạnh nhạt, tiếp tục nói: “Vì thế
anh mới nói em là người ngốc nhất trên đời. Ngay từ lúc đầu, Vu Vy Vy và Hân
Duyệt đã bàn tính hết rồi, họ cùng nhau giấu em, cô ta mạo danh em để tiếp tục
diễn kịch. Lúc sau khi anh phát hiện sự thật, chất vấn Hân Duyệt, cô ta nói với
anh, 'Kha
Cẩn Niên, đừng tưởng chia tay tôi rồi chị tôi sẽ chấp nhận anh, chị tôi từ nhỏ
đến lớn cái gì cũng nhường tôi, chỉ cần tôi thích, chị sẽ không giành với tôi'. Anh biết những gì cô ta nói là thật, do đó anh không
thể đường hoàng theo đuổi em, sợ em lảng tránh anh. Vì vậy anh mới tương kế tựu
kế, lấy Hân Duyệt làm cớ tiếp cận em, vì đứa em yêu dấu nhất định em sẽ không
từ chối anh. Có thể em cho rằng anh lợi dụng Hân Duyệt tiếp cận em là đê tiện,
nhưng đối với anh và Hân Duyệt mà nói, đó chỉ là lợi dụng lẫn nhau thôi.”
Sự thật đến trong muộn màng, như vết thương lở loét
bao nhiêu năm lại bị người tàn nhẫn cứa thêm
một dao.
Vừa tàn nhẫn, vừa đớn đau đến tận xương tủy…
Ngày hôm sau, Tô Vãn gọi điện đến an ủi cô, "Hân
Nhan, hai ngày này cô tốt nhất đừng lên mạng. Cô biết đấy, trên mạng rất lộn
xộn, họ cái gì cũng nói cho được, cô tốt nhất đừng tự mình chuốc thêm buồn bã.
Đợi những người đó nói chán rồi, sự việc cũng sẽ qua đi thôi."
Hân Nhan cười: “Tôi không sao mà, yên tâm đi”
Nhưng cô vẫn lên mạng xem, không ngờ có người post cả
hình cô lên, là tấm hình mà cô dựa vào An Thành, tuy chụp hơi mờ nhưng vẫn láng
máng nhận ra được là cô, đặc biệt là nụ cười, cười rất tươi…
Theo sau đó là cả một bài viết về cô, bịa đặt về
chuyện của cô và An Thành, thậm chí còn đồn cô với Dư Thiếu Phi có một cuộc
tình vụng trộm nữa.
Lời đồn lan ra khắp chốn, cô đã trở thành người phụ nữ
ti tiện cặp kè với mấy người đàn ông cùng một lúc.
Hân Nhan nhìn chăm chú bức hình chụp với An Thành trên
máy tính thật lâu, mới phát hiện rằng, lúc cô ở bên An Thành thì ra lại cười
tươi như vậy. Bản thân cô cũng không biết, cô lại sở hữu nụ
cười rạng rỡ tươi tắn như thế.
Đến chiều, Hân N