t sâu, lòng
thì hận người phụ nữ ấy vô cùng. Cô dẫn người tình mới ra oai với anh ư, thế mà
hết lần này đến lần khác anh lại nhớ cô đến phát điên.
Đã mấy tuần nay, anh thử tất cả mọi cách để quên cô.
Uống rượu bạt mạng, lao đầu làm việc như con thiêu thân, cố tình tìm đến những cô gái khác, nhưng dù anh có làm bao
nhiêu chuyện, thì nụ cười của cô vẫn in sâu trong tâm trí anh. Anh càng hận cô
tận xương tủy bao nhiêu, lại càng nhớ cô da diếtbấy nhiêu, nhớ những ưu điểm
của cô, cả khuyết điểm, cứ như hình bóng cô đã khắc sâu vào trí óc anh, xua
đuổi thế nào cũng mãi vương vấn.
Hút hết một điếu, An Thành cảm thấy trong lòng bứt rứt
không thôi, anh lại châm thêm một điếu nữa.
Vừa hít được một hơi, anh ngước mắt, giữa khói thuốc
la đà, anh bắt gặp gương mặt xinh đẹp mình ngày đêm thương nhớ.
Mặc chiếc váy chạm đất màu nho, cô nắm lấy vạt váy,
đang đi về phía này, bước chân có chút khó khăn. Bỗng dưng thấy anh đứng tựa
lưng hút thuốc, cô chợt khững lại, đứng ngại ngùng giữa hành lang.
Hai người đứng cách nhau không xa, chăm chú nhìn nhau.
Xung quanh thoáng chốc chìm vào tĩnh lặng, cứ như thế
giới ồn ào náo nhiệt kia hoá thành hư vô, trong thế giới của hai người, có thể
nghe được âm thanh dòng chảy của mạch máu, và cả tiếng đập của hai con tim.
Một giây sau, anh dập tắt điếu thuốc trong tay, tiến
nhanh về phía cô.
Nắm chặt cổ tay của cô, kéo cô ra ngoài cửa lớn, tốc
độ rất nhanh.
Cô không phản kháng, cũng không lên tiếng, tuy rằng
anh siết tay cô rất đau, cái chân vừa mới đi lại được cũng đau nhói, nhưng cô
vẫn lặng lẽ để anh lôi đi.
Có lẽ trong tiềm thức, chính cô cũng muốn anh dẫn cô
đi.
Đi được mấy bước, anh rốt cuộc cảm thấy lạ, dừng bước,
ngoảnh lại nhìn cô: “Chân em sao thế?”
Cô mới đáp: “Mới rút đinh, đi lại hơi khó. Anh đi chậm
một chút, em theo không kịp…”
Anh nhìn cô vài giây, đột ngột khom lưng, bế cô lên.
Đi ra cửa xoay của khách sạn, bồng cô lên xe, rồi đóng
cửa lại, hành động thoăn thoắt. Dọc đường gặp phải ánh nhìn tọc mạch của nhiều
người, anh làm lơ, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên “bắt cóc” cô.
Trên xe, anh còn chưa nổ máy, điện thoại của cô reo
lên.
Anh lạnh lùng ra lệnh cho cô: “Cúp đi.”
Hân Nhan thấy trên màn hình nhấp nháy tên của Cẩn
Niên, cô do dự, sau cùng nhấn nút tắt.
Xe chạy với tốc độ cao.
Cô hỏi: “Anh chở em đi đâu?”
Đi đâu?
An Thành cũng không biết, chỉ là cơn bốc đồng nhất
thời nên anh mới dẫn cô rời khỏi.
Ngay sau đó liền làm mặt lạnh tanh quát cô: “Em im
đi.”
Cô hơi sững người, nhưng ngay sau đó lại cười: “An
Thành, anh vẫn trẻ con như thế.”
Sắc mặt anh vẫn lạnh như băng, nghiêm nghị nói: “Anh
đang lái xe, em tốt nhất đừng chọc tức anh, nếu không xảy ra tai nạn, cả hai
chúng ta đều chết chung. Dù em có muốn chết chung với anh, anh cũng không tha
thiết.”
Nghe thế cô không nói thêm gì nữa. Tựa đầu trên ghế,
nhìn những khung cảnh vụt qua chớp nhoáng ngoài cửa sổ.
Nhưng chẳng hiểu sao khoé môi lại cười mỉm.
Mấy tuần trở lại đây, lần đầu tiên cô mỉm cười từ tận
đáy lòng.
Bầu không khí yên tĩnh trong xe, cũng thật ấm áp.
Qua một lúc, cô đột nhiên cười, nói: “An Thành, chúng
ta có thể xem như bỏ trốn không?”
Tiếng xe thắng lại đầy chói tai phá vỡ bầu không khí
trầm lặng.
Xe ngừng lại.
Anh quay sang nhìn cô, vẻ mặt khó đoán, chậm rãi nói:
“Anh không muốn ép em. Nếu em không muốn đi theo anh, em có thể xuống xe ngay
bây giờ.”
Nhất thời, bầu không khí đang ngưng đọng tưởng chừng
như nghẹt thở.
Chốc lát sau, cô khẽ cười: “Em chẳng phải đã theo anh
rồi sao.”
Anh ngơ ngác, ánh mắt theo đó có chút hân hoan, lại
khởi động xe.
Một tay anh nắm tay lái, một tay anh giữ chặt tay cô.
Hân Nhan không chịu để anh nắm tay, nói, “Anh lo chạy
xe đi. Em không muốn chết chung với anh đâu.”
Anh cười khẽ, cãi lại: “Chết chung với anh có rất nhiều
cái lợi, nào là mộ phần cực kỳ tráng lệ, được trang hoàng lộng lẫy, còn có
phòng để hoa riêng, đài phun nước âm nhạc, quản gia kiểu Anh, em còn chưa chịu
sao?”
Cô nhịn không được mà cười: “Anh nghiêm túc một chút
được không.”
Hai người tưởng chừng như đã xa cách, giờ đây lại nồng
nàn như ngày nào. Họ còn đùa giỡn như không có gì, cứ như chưa từng xảy ra
chuyện gì cả.
Xe càng chạy càng xa trong chớp mắt.
Hân Nhan nghĩ thầm, cứ mặc kệ tất cả, đi theo anh, có
được không?
Chưa bao lâu, Cẩn Niên nhắn tin tới.
“Lục
Hân Nhan, em dám bỏ trốn.”
Hân Nhan nhìn thấy dòng chữ đó, bàng hoàng chợt tỉnh.
Trái tim dần nguội lạnh.
Cô không thể.
An Thành hỏi cô: “Có đói không? Hay chúng ta đi ăn
cơm.”
“An Thành” Hân Nhan khẽ mở miệng, nhìn ra ngoài ô cửa
xe, “Cẩn Niên đang đợi em, dừng xe lại đi.”
Lại một tiếng két chói tai vang lên, xe bỗng dưng
ngừng lại.
Bàn tay An Thành đang nắm tay lái, khẽ run rẩy.
Anh nhìn cô, ánh mắt chất chứa bao đau thương, “Hân
Nhan, chẳng phải em chịu theo anh rồi ư?”
Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, dửng dưng đáp: “Hồi nãy
muốn, bây giờ không muốn nữa.”
Nói xong, cô định mở cửa bước xuống, ai ngờ tay vừa
chạm cửa, cả người đã bị An Thành kéo
