n ứng hóa học mãnh liệt, làm cho sợi dây thần kinh đại não bị kéo
căng hết mức, vừa đinh tai nhức óc, vừa ồn ào.
Không biết cô đã nôn trong bao lâu, tiếng chuông cũng
không còn đổ nữa.
Cô không còn nôn, bèn súc miệng.
Cô đã nôn tổng cộng 3 lần rồi, tính lại chu kỳ kinh
nguyệt, cũng lâu rồi chưa đến. Cô không biết vậy có nghĩa là sao. Lòng như có
tảng đá rơi xuống, tim trĩu nặng đến nghẹt thở.
Lần đầu tiên nôn, là lúc đang ăn cơm với Cẩn Niên. Anh
ta gắp cho cô miếng thịt gà, mới vừa đưa đến chén của cô, cô liền cảm thấy khó
chịu, chạy vào toa lét nôn liên tục.
Lúc đi ra, Cẩn Niên đứng bên cửa, nhìn sắc mặt cô phờ
phạc, hồi lâu sau, anh ta tự cười mỉa mai: “Anh khiến em khó chịu đến mức không
nuốt nổi cơm à?”
Điện thoại lại đổ chuông một lần nữa, reo inh ỏi.
Cẩn Niên đi làm rồi, trong phòng chỉ còn mình cô,
tiếng chuông điện thoại vang vọng trong không gian trống trải vắng lặng, cứ như
hình thành một cơn lốc xoáy không đáy, muốn cuốn người vào đó.
Là Tô Vãn gọi đến.
“Hân Nhan, sao giờ cô mới bắt máy? Cô muốn hù chết tôi
à?”
Cô thong dong đáp: “Nãy có chút việc. Chuyện gì thế?”
“Cô lên mạng xem…Trên mạng đồn thổi, cô vì muốn trả
thù nhà họ Kha….Lục Hân Nhan, chắc không phải trùng hợp đến nỗi có người trùng
tên với cô chứ…”
Hân Nhan không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đến
nỗi Tô Vãn ngày thường miệng lưỡi lanh lẹ cũng nói năng lắp bắp như vậy. Chỉ là
trong khoảng khắc này cô chợt hiểu rằng, quả thật có một cái hố đen không đáy,
muốn nuốt chửng người ta.
Có một loại cạm bẫy đã lót sẵn đường, trải sẵn thảm,
chỉ chờ bạn tự nhảy vào mà thôi.
Hân Nhan vừa tắt máy tính, Cẩn Niên tức thì gọi điện
đến.
Vừa kết nối, đã nghe Cẩn Niên an ủi cô: “Hân Nhan, anh
biết không phải là do em, anh tin em.”
Cô chỉ cười khẩy, hỏi ngược lại anh ta: “Vậy là anh
sao? Cẩn Niên, vì thanh danh nhà họ Kha, anh lại đem tôi ra làm kẻ chết thay,
để dư luận mắng nhiếc tôi đúng không?”
Cẩn Niên im lặng một lúc, rồi nói tiếp: “Không phải
anh, cũng không phải nhà họ Kha, em hãy tin anh.”
“Tôi tin anh”, cô vẫn cười, chỉ là lạnh đến không còn
hơi ấm, “Dù cho là ai đi nữa, thì sao chứ?”
Nói xong cô liền cúp máy. Cẩn Niên gọi lại lần nữa, cô
thẳng thừng tắt luôn điện thoại.
Trên mạng vừa mới diễn một vở kịch xoay ngược tình thế
rất hoành tráng, vốn dĩ nhà họ Kha vì chuyện ngược đãi nhân viên mà bị lên án
gay gắt, bỗng dưng có người gửi một bài viết lên mạng, tiết lộ có một người phụ
nữ tên Lục Hân Nhân là người chủ mưu gây ra tất cả moi chuyện gần đây, mục đích cố ý phỉ báng nhà họ Kha.
Vì cô ta quyến rũ tổng giám đốc Kha thị không thành nên ôm hận, nên mới sử dụng
thủ đoạn đê tiện như vậy. Thậm chí còn đăng cả bài báo xảy ra ở thành phố B năm
xưa, tả lại sự việc chi tiết kĩ càng cứ như thật vậy.
Vốn là bản tin kinh tế bỗng chốc trở thành tin lá cải.
Lúc này cô mới nhìn thấy rõ, vụ việc trước đó của nhà
họ Kha chẳng qua là dọn đường sẵn cho chuyện này mà thôi, có người muốn dồn cô
vào con đường chết, đây mới là mục đích chính.
Đâu đâu cũng có những con dao vô hình rình rập, chúng
không hề đâm vào người cô, nhưng rạch lên tim cô, hết rạch này đến rạch khác,
cho đến khi vết thương dày đặc.
Thế nhưng cô
vẫn bình thản đến lạ kỳ.
Hân Nhan lại bắt xe đến bệnh viện.
Trải qua cuộc xét nghiệm dài lê thê, bác sĩ đẩy gọng
kính, nhìn cô qua lớp kính dày và nói: “Cô có thai rồi.”
Cô vẫn im lặng một cách kì lạ. Chỉ là tay cô lạnh ngắt
đến không còn cảm giác, lạnh lẽo như trái
tim cô hiện giờ.
Ngồi trong tàu điện ngầm, Hân Nhan bấm nút mở máy,
từng tin nhắn hiện lên.
Hầu như của Cẩn Niên nhắn.
“Hân Nhan,
anh xin em hãy nghe điện thoại đi.”
“Anh
sẽ xử lí mọi chuyện, em đừng nghĩ quẩn, em trả lời điện thoại anh được không?”
“Không
phải lỗi của em, anh biết, anh tin em.”
…….
Cô xem hết từng tin, rồi lại tự mình xóa hết từng dòng
tin đó.
Tới tin cuối cùng, người nhắn không ngờ là An Thành,
chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Rốt
cuộc xảy ra chuyện gì?”
Giọng điệu rất đỗi quen thuộc, đây là cách
nói chuyện ngắn gọn đó giờ của anh, song chữ nào cũng bộc lộ sự quan tâm cả. Cô
nhìn từng chữ một trong tin nhắn, không kiềm nổi rơi nước mắt.
Cô đã tổn thương anh nhiều đến thế, không ngờ anh vẫn
hỏi han quan tâm cô.
Sau đó nhìn dòng tin nhắn trong mấy phút, cuối cùng cô
cũng xóa đi.
Lúc Cẩn Niên về đến nhà, Hân Nhan đang yên lặng ngồi
trên sô pha xem tivi, nhìn như chẳng có chuyện
gì xảy ra.
Anh ta thở phào, bước đến trước mặt cô, khom xuống nắm
lấy tay cô, trìu mến nói: "Em làm anh sợ hết hồn.”
Cô dửng dưng ngẩng đầu lên, nhìn qua vai anh ta tiếp
tục xem tivi. Thật ra cô đã xem bộ phim này nhiều lần rồi, nhưng cô vẫn dõi theo một cách chăm chú.
Một lúc sau, cô cau mày nói với anh ta: “Anh cản trở
tôi xem tivi, Cẩn Niên.”
Anh ta cúi đầu không nói gì, chỉ nắm lấy tay cô, mười
ngón tay đan chặt vào nhau.
Cô thấy thế, cười khẽ: “Anh sao thế? Tưởng tôi làm
chuyện dại dột sao, làm ơn đi, tôi bị chửi bới đâu chỉ một lần, một năm trước
tôi đã có thể vượt qua, hiệ