n kết
hôn và bao nhiêu người phụ nữ muốn có được sự yên ổn? Hai kiểu người này mà ở
bên nhau, chỉ có tình yêu thôi vẫn mãi chẳng đủ, cuối cùng cũng sẽ phải có một
người nhượng bộ hoặc có lẽ, sớm muộn gì cũng chia tay nhau.
Lợi
dụng phút né tránh ngắn ngủi của Giang Doãn Chính, cuối cùng cô cũng vùng thoát
khỏi anh.
Trước
mặt là dãy hành lang dài mang dáng dấp cổ xưa, bước chân cô chưa bao giờ nhanh
đến vậy. Đây là tòa kiến trúc cổ của thế kỷ trước, dù đã oằn mình trước mưa gió
của thời gian nhưng đến tận bây giờ vẫn mang đậm nét cổ kính trang nhã như xưa,
chỉ là chẳng có ai nhớ trước đây ai đã từng sống ở đây, họ xảy ra chuyện gì, vẻ
phồn hoa náo nhiệt với gót hồng bóng văn nơi đây cuối cùng còn bị thay thế
huống chi là một cuộc tình.
Rồi mọi
chuyện cũng sẽ qua thôi, cô ngẫm nghĩ, ngồi trong taxi, thông báo địa điểm
chẳng tìm kiếm bóng dáng Giang Doãn Chính. Bởi lẽ, cô biết rằng, anh sẽ chẳng
chạy đuổi theo mình hệt như năm ấy hai người chia tay nhau, cá tính cao ngạo
của anh còn vượt xa cô.
Cô ở
bên anh năm cô hai mươi ba tuổi, khoảng thời gian tuy chỉ vỏn vẹn một năm nhưng
rốt cuộc cô cũng hiểu được thế nào là hạnh phúc.
Khi còn
hẹn hò yêu đương cùng Từ Chỉ An, cô cũng cảm thấy vui vẻ, đó là niềm vui khi cô
nỗ lực theo đuổi, đến khi bị anh đối xử lạnh nhạt cũng cảm thấy ngọt tự kẹo
mạch nha.
Ngẫm ra
cô cũng thực sự dũng cảm, lúc đầu ở bên nhau, cô bất chấp tất cả, ra sức nắm
bắt, chỉ muốn mãi gần nhau vì vậy mới chạm vào vài điều cấm kỵ, những cấm kỵ
đặc thù, riêng tư của một chàng thanh niên cao ngạo.
Thế
nhưng Giang Doãn Chính thì khác.
Ở bên
anh, cô gần như thoát khỏi vai trò người theo đuổi, một sự thoải mái nhẹ nhõm
xưa nay chưa từng có. Anh đưa cô đi ăn cơm, dẫn cô đi đánh golf, dắt cô tham dự
những buổi tiệc riêng tư cùng bạn bè anh, tất thảy mọi việc đều sắp xếp thỏa
đáng. Cô gần như không cần phải suy nghĩ hay làm bất cứ điều gì cũng cảm nhận
được cảm giác được người khác chiều chuộng. Những khi anh trò chuyện cùng cô,
nụ cười tuy không rạng rỡ như dòng nước ấm áp của mùa xuân làm xao động lòng
người.
Khoảng
thời gian đó mối quan hệ của hai người thực sự khá tốt, chí ít trong mắt người
ngoài thực sự là vậy.
Cô rất
hòa đồng cùng nhóm bạn thân của Giang Doãn Chính. Trình Tử Phi luôn cười mà như
không cười ngắm nhìn cô, bông đùa, “Lâm Nặc, em thật cừ!”, còn những cô bạn gái
ngồi cạnh anh ta miệt mài thay đổi.
Thật ra
đó là câu nói mang ám hiệu, mỗi lần Giang Doãn Chính nghe thấy thì cả nhíu mày
cũng chẳng buồn, còn Lâm Nặc chỉ vờ ngốc nghếch.
Không
hỏi quá khứ của anh, chỉ nhìn vào tương lai. Dạo ấy, cô có suy nghĩ đó, vả lại,
cô ngỡ rằng mình không đủ thông minh cùng chín chắn.
Thế
nhưng sau này cô mới biết, hóa ra cả tương lai cũng chẳng có.
Đó là
một lần rất đỗi tình cờ cô biết rằng Giang Doãn Chính không muốn kết hôn, không
kìm được cô gặng hỏi anh nguyên do, mà khi đó anh vừa từ công ty về nhà, giọng
rất mệt mỏi, trả lời qua loa dăm ba câu liền gác máy ngủ thiếp đi, anh ngỡ rằng
cô chỉ đơn giản tò mò, hoàn toàn không màng để tâm.
Mà lúc
đầu thực sự Lâm Nặc không để ý, cảm thấy mình vẫn còn trẻ, chuyện kết hôn còn
quá xa vời, cứ tiếp tục quen nhau, mỗi ngày trôi qua đều là những tháng ngày
yêu đương mãnh liệt, chưa bao giờ họ xảy ra bất hòa.
Nhưng
sau này chẳng rõ thế nào nữa, rốt cuộc cô vẫn không kìm lòng được hỏi lại lần
nữa.
Khi ấy
hai người vừa bước ra từ nhà hàng, thành phố C đã vào tiết cuối thu, đèn đuốc
rực sáng, ngồi trong xe, không khí ấm áp vui vẻ.
Khi đó
cô hơi buồn ngủ nhưng vẫn gắng gượng trò chuyện, loanh quanh một vòng rồi cũng
vào chủ đề, cô thuận đà hỏi: “Lần trước anh vẫn chưa trả lời em, vì sao anh
không muốn kết hôn?”. Cô ngẫm nghĩ rồi vờ như bâng quơ hỏi: “Hay là nói cách
khác, đàn ông các anh đều theo chủ nghĩa độc thân sao?”.
Giang
Doãn Chính lái xe chậm rãi, hai bên không ngừng có xe vượt lên trên. Ánh đèn
đuôi sáng đỏ trước mặt ngày càng xa dần. Giọng cô bình thản nhưng anh vẫn
nghiêng đầu nhìn cô, ẩn ý trong đôi mắt cô dưới màn đêm không rõ ràng. Cô chột
dạ, bản thân đã cố ý làm ra vẻ thờ ơ lại dễ dàng bị anh nhìn thấu.
Anh
nhìn cô nói: “Anh không tin vào hôn nhân”.
Giọng
điệu thực sự thờ ơ hờ hững, như thể tùy tiện ném một trái lựu đạn, biểu cảm
trên gương mặt thanh tú của anh thật khó diễn đạt.
Lòng cô
chùng xuống, một cảm giác mơ hồ chợt lóe lên nhưng chẳng thể nắm bắt được, chỉ
cảm thấy biểu cảm của anh bình tĩnh đến mức hững hờ.
Đột
nhiên chẳng nói lời nào.
Cô cứ
ngỡ rằng anh cũng như bao người đàn ông khác, tạm thời không thích sự trói
buộc, có thể là chưa muốn sớm đảm đương trách nhiệm về gia đình, chưa bao giờ
nghĩ đến phải hoàn toàn tin tưởng hôn nhân. Dường như mối quan hệ ổn định trong
mắt anh là chuyện vô cùng nực cười thậm chí nhảm nhí.
Hứa Tư
Tư nghe kể liền hỏi: “Cậu không có ý định làm rõ xem vì sao anh ấy lại suy nghĩ
như thế sao?”. Làm sao lại không chứ? Cô tò mò muốn biết nguyên do hơn bất kỳ
ai hết. Về sau, vài lần dạo quanh chủ đề này, rốt cuộc Giang