thẳng vào trong, hai tên bảo vệ nhìn nhau rồi tiến đến, do dự không biết có nên ngăn Yên tiểu thư lại không, Cố Yên chau mày tỏ vẻ bực tức, hai
cánh tay đang giơ lên lưng chừng tự động buông xuống.
Cố Bác Vân nằm trên ghế võng dưới bóng cây, mấy ngày không gặp ông đã gầy đi ít
nhiều. Cố Yên cảm thấy trong lòng xót xa, cô quỳ xuống bên cạnh, nhẹ
nhàng vỗ vai ông: “Cha!”
Cố Bác Vân mở mắt, nhìn thấy Cố Yên,
ông gắng gượng ngồi dậy, hơi thở không đều. Ông nắm tay Cố Yên mà bàn
tay toát mồ hôi lạnh, dường như ông đang muốn nói với cô điều gì đó thì
lại ho đến long trời lở đất. Cố Yên sợ hãi, vỗ vào lưng cho ông dễ thở:
“Cha đừng vội, cứ từ từ nói. Cha thấy sao rồi ạ?”
Khuôn mặt già
nua của Cố Bác Vân trở nên tím tái, sau cơn ho, ông nhổ ra cả đờm lẫn
những máu, người cũng bị co cơ. Cố Yên hốt hoảng kêu người đi gọi bác sĩ tới.
Sự hỗn loạn này đã kinh động đến Cố Minh Châu, cô vội vàng từ công ty chạy tới. Khi tới nơi, đầu tiên cô nhìn qua Cố Bác Vân đang
ngủ, rồi hỏi tình hình cụ thể từ bác sĩ. Tiễn bác sĩ xong, cô gọi Cố Yên tới sảnh tiếp khách: “Chẳng phải đã bảo em đừng đến rồi sao?” Giọng cô
không hề có ý trách móc, chỉ có sự mệt mỏi đang ngự trị trên khuôn mặt.
“Rốt cuộc có chuyện gì? Chị, chị giam lỏng cha đấy à?” Cố Yên nghi ngờ.
Cố Minh Châu xoa huyệt thái dương, cô phục sát đất đám đàn em ruột thịt
của Lương Phi Phàm. Cô đã dặn đi dặn lại bao lần, nếu Cố Yên tới nhất
định phải ngăn lại rồi gọi điện báo cho cô. Tại sao Cố Yên vẫn vào được?
“Lại đây!” Cô vô vỗ lên sofa bên cạnh, tới nước này cô cần nói chuyện nghiêm túc với Cố Yên. “Chị vốn định giấu em, đợi bọn em cưới nhau rồi mới
nói. Mấy ngày này chị ngăn cản không cho em tới, bởi vì cha vẫn khăng
khăng nói em không thể lấy Lương Phi Phàm được.”
“Tại sao?” Cố
Yên không hiểu chuyện gì đã xảy ra. “Tại sao lại phải giấu em? Chẳng
phải chị đã nói cha rất vui vì em sắp kết hôn sao? Huống hồ làm sao chị
có thể giấu được? Lẽ nào đám cưới của em lại không cho cha đến dự? Tại
sao cha lại không đồng ý?”
Cố Minh Châu vuốt tóc em gái: “Đừng
vội, em nghe chị nói đã.” Cô vỗ về sự nóng vội của Cố Yên, kéo Cố Yên
đến ngồi lên sofa, từ từ kể lại đầu đuôi câu chuyện. “Vì sao cha không
đồng ý… Cha có lý do của cha. Cũng giống như chị cảm thấy Lương Phi Phàm hợp với em, cha lại không thấy như vậy, huống hồ người già thường hay
ngoan cố, bệnh của cha làm tính tình ông thay đổi rất nhiều, đơn giản là bây giờ chị cảm thấy ông rất khó hiểu.” Cố Minh Châu nhắm mắt, mệt mỏi
dựa vào sofa, mấy ngày nay đấu trí với Cố Bác Vân, vừa nói lý vừa nói
tình, cô thực sự đã kiệt sức.
Nghe vậy, Cố Yên đã hiểu ra ít
nhiều, cô biết cha không thích Lương Phi Phàm lắm, nhưng đã bao năm trôi qua, giờ phản đối cũng có nghĩa lý gì đâu cơ chứ, cô thầm nghĩ như vậy.
“Chị, đêm nay em ở lại đây, ngày mai em sẽ tự nói chuyện với cha.” Cố Yên nói.
Cố Minh Châu nhắm mắt nghĩ ngợi hồi lâu: “Ừ, cũng được.” Cô đứng dậy đi
vào phòng. “Chị đi thu dọn một chút, tối nay hai chúng ta cùng ngủ ở
đây.”
Cố Yên gật đầu. Cô ngồi thêm một lát rồi ra khuôn viên gọi điện cho Lương Phi Phàm nói rằng tối nay không đi được.
“Anh đến đón em rồi sáng mai lại đưa em đi sớm được không?” Qua điện thoại cũng tưởng tượng ra anh đang chau mày.
Cố Yên khẽ cười: “Em phải nói chuyện cụ thể với chị gái về tình hình của
cha, có thể ông có chút hiểu nhầm. Thế này đi, trưa mai em sẽ đi ăn với
anh nhé?”
Lương Phi Phàm “ừ” một tiếng rồi giải thích một chút
cho cô yên tâm: “Vài ngày trước, Cố Minh Châu cũng mới nói với anh về
tình hình của bác Cố, anh cho là bác Cố chỉ nhất thời cố chấp thôi. Minh Châu có thể giải quyết được, gần đây em lại bận lo cho đám cưới nên anh chưa nói với em. Yên Nhi?” Cô im lặng hồi lâu nên anh phải gọi xem cô
còn nghe máy không.
“Vâng, em vẫn đang nghe. Em không trách anh
đâu, tuy nhiên, anh và chị đừng giấu em như vậy, em sẽ không vui đâu.
Chị gái và cha không dễ tình cho lắm, anh cũng không nên giúp chị ấy
giam lỏng cha như vậy.”
Lương Phi Phàm im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng nói: “Đúng thế, anh sai rồi.”
“Phi Phàm, em biết anh có thể giải quyết rất nhiều việc cho em, nhưng kết
hôn là việc của hai chúng ta, dù thế nào đi chăng nữa, em hy vọng anh sẽ để em cùng đối mặt, dù em chỉ ở bên nhìn anh thôi cũng được. Có được
không?” Giọng cô nhẹ nhàng, êm ái, trong buổi đem dịu dàng lại càng lay
động lòng người.
Lương Phi Phàm nở nụ cười rồi “ừ” một tiếng, hai người không còn gì để nói mà chỉ nghe hơi thở của nhau qua điện thoại. Cố Yên tắm xong, vừa lau mái tóc ướt vừa bước vào phòng, ngoài ban công
có đốm sáng lờ mờ của đầu thuốc lá. Cố Yên đẩy cửa bước ra, nhẹ nhàng
quở trách: “Chị… đừng hút thuốc nữa!”
Cố Minh Châu đang thất
thần, khi điếu thuốc trong tay bị Cố Yên giật lấy cô mới tỉnh táo đôi
chút. Mặc kệ Cố Yên dụi tắt điếu thuốc đang cháy dở, cô cười và nói
giọng khàn khàn của người hút thuốc: “Tiểu Yên, mấy đêm nay chị đều mơ
thấy dì Nguyễn. Dì ấy dặn dò chị phải tổ chức đám cưới cho em thật chu
đáo… Hôm nào chúng ta đi thăm dì ấy nhé, chắc