hần nhân?
Tiếng cười của ba mươi mấy người vẫn không hề có dấu hiệu lắng dịu, nhíu mày nhìn Long Phạm, “Thế nhân xưng chúng ta là thần, chẳng lẽ Ngân Diệu vương cũng tin chúng ta là thần? Cái gọi là thần nhân, ngoại trừ Hách Vũ và Đồ Lân thì tất cả còn lại đều chỉ là người mà thôi, chúng ta thị phụng thần nhân, nếu cần một cái xưng hô, đối với các ngươi mà nói, ắt hẳn là thần phó.”
Thần phó so với thần nhân thì có gì khác biệt? Nham Kiêu đầm địa mồ hôi lạnh, cuống quít lui về phía sau. Cho dù lực lượng có cường thịnh, là linh giả thì làm sao có thể kháng cự với thần nhân? Hắn không phải là tông chủ, lại càng không phải là tế ti.
Đem tất cả hy vọng ủy thác vào thân ảnh thuần bạch ở trước mặt, tất cả mọi người chăm chú nhìn Long Phạm, không ai đi suy nghĩ có phải cùng thần phó đối lập là khôn ngoan hay không, bọn hắn chỉ biết nếu có người nào có thể thắng được những vị thần phó ở trước mắt thì người đó chính là tế ti Long Phạm.
Không biết có phải bởi vì bị vạch trần thân phận cho nên những người đó không còn che giấu vẻ ngạo mạn, cái loại kiêu căng ngạo mạn này không phải cố ý, mà là lâu dài đứng trên đầu thế nhân, năm tháng trôi qua dần dần tích lũy tư thái nhìn xuống sinh linh, bất giác tự cảm thấy mình ưu việt xuất chúng.
“Linh Tê tộc phụ lòng ủy thác, phân chia thành hai tộc, chúng ta trợ giúp bọn hắn, đáng tiếc không thể lưu lại cả hai cỗ lực lượng của Viêm chủ và Ngân Diệu vương cùng một lúc, một trong hai phải bị hủy đi.” Nói như vậy nhưng người nói chuyện không hề cảm thấy đáng tiếc, một trong ba mươi lăm người lại tiếp tục, “Những người đó rất yếu ớt, sống chỉ được khoảng hai trăm năm, chúng ta thêm vào linh lực khiến bọn hắn sống cho đến ngày hôm nay, đáng tiếc chính là lực lượng này.”
Ỷ Toàn vương rốt cục hiểu được vì sao tộc nhân của mình không thể kháng cự với Linh Tê tộc bên kia, những người đó cho đến bây giờ vẫn chưa từng thật sự tử vong! Mà Dạ Dực cuối cùng cũng biết vì sao hồn phách của bọn họ lại khó nuốt đến như vậy.
Hồn phách trải qua mấy ngàn năm, tiêu tán rồi hội tụ, sau đó sẽ sống lại, chấp vá linh phách bị vỡ nát có thể khiến bọn họ tiếp tục tồn tại nhưng không thể tăng cường lực lượng của chính mình.
Hồn phách như thế đã được trọng tụ vô số lần, Dạ Dực nghĩ đến việc hắn đã hấp thu những thứ này thì liền muốn nôn. Không biết đã chết đi bao nhiêu lần, lại chắp vá thêm vào linh lực như thế.
“Ngân Diệu vương kế thừa Đồ Lân lực, ngươi nên thuận theo ý của Đồ Lân, vạn vật sinh linh đều đang chờ đợi thế gian được tái thiết.” Ba mươi lăm người cùng nhau cất lên lời kỳ vọng mong đợi, cũng như uy hiếp dọa dẫm.
Cát bụi chợt dừng lại trong trận cuồng phong đang gào thét, tựa như thời gian bị đóng băng, bạch y bào ôm lấy thân ảnh đỏ thẫm ở trong lòng. Dưới bầu trời u ám tối tăm, màu trắng thuần khiết như sương như tuyết, màu đỏ rực rỡ chói mắt như máu tươi, mái tóc yên lặng bất động trong khoảnh khắc đang đình trệ lại tung bay đầy trời.
“Các ngươi dùng hắn để uy hiếp, dùng hắn để làm lợi thế. Các ngươi quả thật lớn mật.” Ngữ thanh không còn bình thản trầm tĩnh, nghe không ra là oán hay là hận. Mái tóc đen huyền tung bay trong gió càng trở nên tối tăm u ám.
Rõ ràng ngay tại trước mắt nhưng đột nhiên lại khiến kẻ khác nảy sinh ảo giác. Tế ti đứng ngay tại nơi đó, nhưng dường như không ở trên thế gian này mà là đứng ở một không gian khác.
Nhìn người nằm trong lòng, nhãn thần đen kịt hiện lên dị sắc cuồng loạn, nghĩ đến lúc trước Lăng Lạc Viêm nói ra hai chữ kia thì vòng tay của Long Phạm đang ôm Lăng Lạc Viêm lại khẽ run lên, rồi tiếp tục ôm chặt, chặt đến mức muốn đem người trước mặt nhập vào trong lòng để Lăng Lạc Viêm không còn cơ hội nói ra những lời như vậy nữa.
Vong tình, quên đi hết thảy tình cảm của thế gian, nhưng Lạc Viêm làm sao có thể quên mất tình cảm giữa bọn hắn? Hắn biết kháng cự ngôn linh thuật cũng không phải dễ dàng, huống chi là ba mươi mấy người cùng sử dụng ngôn linh, Lạc Viêm muốn ngăn cản cũng phải trải qua một hồi giãy dụa. Nhưng cho dù chỉ trong nháy mắt, chỉ là khoảnh khắc thì hắn cũng không thể chịu được.
Hắn không thể chịu được lời nói như vậy cất lên từ miệng của Lạc Viêm, không thể chịu được trong đôi mắt này xuất hiện biểu tình xa lạ, hắn chỉ có thể làm cho Lạc Viêm ngủ say.
Lạc Viêm, chờ ngươi tỉnh lại thì có thể nhìn thấy những người đó phải trả giá đắt, ta không thể trách ngươ
