xuất hiện trên trần gian.
Ở trong kết giới, vầng trăng bạc dường như vĩnh viễn chưa bao giờ thay đổi, lúc này đã biến mất vô tung vô ảnh. Ánh dương quang vẫn còn chưa kịp chiếu rọi thì tai họa bên trong kết giới đã từng bước lan tràn ra bên ngoài.
Cát bụi sụp lở trong lòng đất, thủy sắc dâng trào mãnh liệt phía chân trời, trên bầu không trung lan tràn màu thiên thanh là cát bụi tung bay mù mịt, từ kết giới kéo dài đến Sa thành, lại dần dần khuếch tán ra bên ngoài.
Bên trong Sa thành đã sớm không còn người cư ngụ, mặc dù tai họa giáng xuống thành không nhà trống, nhưng có thể khiến bất luận kẻ nào cũng phải thối lui trong sợ hãi, chỉ trong chốc lát, hào quang bừng sáng đột nhiên khuếch đại.
Nếu có người đứng ở phía trên thì có thể nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ hãi đang phát sinh trong Sa thành, bị sóng thần mãnh liệt xô đẩy, pha lẫn với đất cát sắc bén như đao, hướng đến chỗ nào thì chỗ đó chỉ còn hoang tàn đổ nát. Chỉ trong nháy mắt công phu, tất cả những nơi bị tràn qua đều trở nên trống rỗng tử tịch.
Những cơn sóng thần cũng không phải là nước bình thường, đó là sóc thủy lực mà Đồ Lân lưu lại, là lực lượng có thể tiêu hủy hết thảy, vốn là vì diệt thế mà tồn tại, hiện giờ quả thật trở thành dụng cụ để diệt thế.
Tai họa hình thành, hạo kiếp khó thoát. Trên mặt đất, linh lực quay cuồng tán ra tứ phía, thiên địa nghịch chuyển khiến lòng đất cũng không còn an toàn, mọi người bị cuốn vào bên trong bão cát, bị cuồng phong cuồn cuộn kéo lên rồi rơi vào Sa thành, nơi mà bọn hắn đã bỏ đi nhiều ngày, lúc này chỉ trong nháy mắt đã quay trở về, nhưng lần trở về thế này lại khiến kẻ khác không cảm thấy vui sướng, mà ngược lại chính là vô cùng hoảng sợ và kinh hãi
Bọn hắn sẽ như thế nào, thế gian sẽ ra sao, tai họa nơi này sẽ tiếp diễn đến đâu?
Cho dù có lo lắng thì bất quá chỉ là trong khoảnh khắc, sinh tử ở trước mắt, ai còn có thể phân tâm đi chiếu cố những việc khác. Bị cuồng phong cuốn bay, dưới bầu trời bị bão cát che khuất vầng thái dương, bọn hắn cố gắng bắt lấy hết thảy những gì có thể, giờ khắc này trong người mang linh lực cũng vô ích, cỗ lực lượng đáng sợ cơ hồ không phải là năng lực của con người. Tiếng nổ long trời lỡ đất, thiên địa chấn động không ngừng rung chuyển, như thủy triều dâng lên nơi đại dương. Một khắc trước ánh nắng vẫn còn ảm đạm u ám giống như để tránh né trận hạo kiếp lần này, nhưng có lẽ ngay cả trốn cũng trốn không thoát. Mặt đất sụp lỡ tạo ra vô số vết nứt cùng những vực sâu không đáy, trận hạo kiếp này sẽ còn tiếp tục lan tràn ra bên ngoài.
“Tế ti———”
“Tông chủ……”
Tiếng hét huyên náo trong không gian đang rung chuyển long trời lỡ đất, đất cát tràn ngập khắp tứ phía, các trưởng lão và diệu sư dùng hết toàn lực để ngăn cản tai họa khó có thể tránh né, không biết từ khi nào mà chiến trường trên mặt đất đã bay lên giữa không trung. Trong bão cát đầy trời chỉ có một nơi lặng yên bất động, tĩnh đến mức quỷ bí mà lại áp bách nhiếp nhân.
Vòng tay ôm lấy hồng y nam nhân, hai mắt khẽ khép lại, giống như thần linh vô tình đạm mạc nhìn xuống thế gian, tựa hồ hết thảy xung quanh đều không quan hệ đến hắn. Dưới chân của hắn, ba mươi mấy người chỉ còn lại chưa đến mười người, tận lực cầm cự duy trì với hạo kiếp đang diễn ra, nhưng vẻ mặt lại hết sức vui mừng hoan hỷ.
“Ngàn vạn năm chờ đợi, thần nhân a, chúng thần rốt cục không phụ lòng ủy thác khiến cho thế gian thanh tịnh lại như xưa—–” Như ngâm xướng, từng câu từng chữ thốt ra từ miệng của chín người. Kỳ dị chính là đồng bọn chết đi càng nhiều thì khả năng chống lại cỗ lực lượng kia của những người này càng mạnh. Hiện giờ đứng trước mặt Long Phạm, bọn hắn gần giống như Long Phạm, không hề bị linh lực của sóc thủy ảnh hưởng.
Sau khi đồng hóa hồn phách thành cùng một người, có kẻ chết đi thì lực lượng của người đó sẽ quay trở về trên thân thể của những người còn lại. Hiểu được điểm này nhưng Long Phạm không tiếp tục nhắm vào bọn hắn, sóc thủy lực đã tung ra, còn lại chính là thời gian.
Giống như thiên địa thế sự không còn quan hệ đến hắn, bạch y bào trong cuồng phong tạo nên hình ảnh mờ ảo siêu trần thoát tục. Nếu lúc này lăng Lạc Viêm mở mắt thì sẽ nhìn thấy bên trong đôi mắt lạnh nhạt chỉ còn một màu đen sẫm lộ ra thần sắc điên cuồng ác liệt.
Lạc Viêm, vì sao vẫn chưa tỉnh lại?
Thời gian trôi qua, Long Phạm bắt đầu không thể khống chế được sự nông nóng trong lòng mình. Duy nhất chỉ có tiêu trừ ngôn linh thuật thì người ngủ say mới có thể thức tỉnh, mà nếu không tỉnh lại thì cũng có nghĩa Lạc Viêm vẫn xem hắn là người xa lạ, hắn và những người khác đều không có gì khác biệt, hắn không phải là tế ti của riêng một mình Lạc Viêm, đôi mắt mị hoặc thế nhân sẽ không chỉ nhìn một mình hắn….
Hắn làm sao có thể cho phép, hắn căn bản không muốn nghĩ đến khả năng này.
Nếu trên đời tất cả đều bị hủy đi, chỉ còn hai người bọn hắn thì trong mắt của Lạc Viêm sẽ chỉ còn một mình hắn…..
“Ngươi không tỉnh lại thì thế gian sẽ bị hủy diệt, ngươi luôn luôn không chịu thua, không bằng lúc này chúng ta thách đấu một lần có được hay không? Là ta hủy đi hế