Old school Swatch Watches
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216403

Bình chọn: 8.5.00/10/1640 lượt.

t thảy thế gian hay là Lạc Viêm đánh tan cỗ lực lượng kia nhanh hơn.”

Vuốt ve khuôn mặt của Lăng Lạc Viêm, Long Phạm mỉm cười, cùng với nụ cười ôn nhu dịu dàng là sóc thủy càng cuồng bạo ác liệt không ngừng lan tràn khắp tứ phía.

Dưới nhật nguyệt khó có thể phân biệt sắc trời, hồng sam vẫn chói mắt rực rỡ như trước, người ngủ say đương nhiên không trả lời.

Long Phạm thở dài, trong tiếng thở dài thì tai họa cũng dần dần càng trở nên kịch liệt. Nhưng cỗ lực lượng đáng sợ ở trong Sa thành bỗng nhiên tạm dừng, các trưởng lão và diệu sư phân tán ở khắp nơi có thể hít thở được một chút, nhưng không người nào cảm thấy cao hứng vì bọn hắn rất rõ ràng, bất quá lúc này chỉ là điềm báo cho một trận hạo kiếp càng đáng sợ hơn sắp sửa giáng xuống.

Nhưng ngay lúc này, Tiễn trưởng lão bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, “Hách Vũ tụ Đồ Lân, tam vật hợp một, cứu thế khả thành! Chúng ta được cứu rồi! Được cứu rồi!” hét lớn một tiếng, hắn ném Tụ linh chi mà từ đầu đến giờ vẫn giữ chặt lên không trung.

Tam vật hợp một, cứu thế khả thành. Lúc này chẳng phải đây là hạo kiếp diệt thế hay sao. Có Tụ linh chi, có lẽ vẫn còn hy vọng!

Ngay khi Tiễn trưởng lão chuẩn bị vận lực ném mạnh Tụ linh chi là lúc đôi mắt mị hoặc hết thảy thiên hạ chậm rãi mở ra.

Không người nào phát hiện, bọn hắn chỉ nhìn thấy một vật giống như san hô bị ném về phía xa xa, điều bọn hắn e sợ là chín vị thần phó kia sẽ chặn đường, diệt đi tất cả hy vọng của mọi người

Cũng may, Tụ linh chi vẫn bình yên rơi xuống trước mặt bạch y bào tế ti, dường như cảm ứng được cỗ lực lượng của hai người, Tụ linh chi nhẹ nhàng dựng lên, phiêu diêu giữa không trung.

Linh quang của Tụ linh chi rơi vào bên trong màu thanh lam của sóc thủy, hỏa sắc đỏ rực cũng dần dần sáng lên.

“Ngươi lại tiếp tục làm càn, chẳng lẽ không có bản tông chủ thì ngươi không biết nên làm cái gì, chỉ có thể tiêu khiển bằng cách diệt thế?”

Giọng điệu trêu chọc chế nhạo, xem tai họa trước mắt như một trò đùa, trên đời ngoại trừ một người thì còn có ai có thể nói ra những lời này? Long Phạm căn bản không hề chú ý việc ngoài thân, hẳn thủy chung chỉ nhìn chăm chú người trong lòng ngực, nhìn thấy đôi mắt kia nâng lên, nghe thấy lời nói này, nhãn thần của hắn đột nhiên trở nên nhu hòa, lóe lên màu thanh lam của sóc thủy, chỉ trong khoảnh khắc, đôi mắt tối như bóng đêm hiện lên ý cười.

“Ta biết Lạc Viêm nhất định sẽ không chịu thua.” Đứng bên trong cuồng phong bão cát, sự nôn nóng của tế ti Long Phạm một khắc trước dường như chưa từng xuất hiện, cũng sớm quên mất linh lực bị thất khống lan tràn ra xung quanh đã bắt đầu trở nên kịch liệt.

Chỉ cần người trong lòng vô sự thì những chuyện khác lại có quan hệ gì.

“Biết mà còn nôn nóng như vậy?” Dưới mái tóc bạch kim, ánh mắt đang nâng lên tràn ngập ý cười tà khí.

Khóe miệng khẽ nhếch hàm chứa một chút ngả ngớn, giương mắt đảo qua linh lực bị thất khống trong không khí cùng hỗn loạn đang phát sinh ở dưới chân, Lăng Lạc Viêm nâng tay kéo Long Phạm đến trước mặt, “Không cần diệt thế, trong mắt của ta cũng chỉ có một mình ngươi. Về phần thắng thua, đương nhiên là bản tông chủ thắng.”

Nói xong câu này, hắn hôn lên bờ môi của Long Phạm, hoàn toàn không thèm để ý đến những việc đang xảy ra. Hắn biết chính mình đã nói ra hai chữ kia.

Buông tay.

Hắn muốn Long Phạm buông tay, nhưng cho dù Long Phạm thật sự nguyện ý buông tay thì hắn làm sao có thể cho phép? “Cuộc đời này cũng không được phép buông tay, đây là mệnh lệnh.”

Hai bờ môi kề sát, trong miệng nói ra lời đó, bất giác hiển lộ thần sắc vừa tà mị vừa gợi tình. Long Phạm buông Lăng Lạc Viêm ra, đôi tay vòng quanh thắt lưng của hắn vẫn chưa thả lỏng. Ôm lấy hồng y nam nhân trước mặt, nhớ đến ngày ấy, Lạc Viêm cũng ra lệnh cho hắn như vậy, muốn hắn không được mỉm cười với người khác.

“Chẳng lẽ Lạc Viêm nghĩ rằng sẽ có một ngày ta muốn buông tay? Thiên địa có thể bị hủy diệt, duy nhất việc này tuyệt đối không thể trở thành sự thật. Chỉ có bắt đầu, không có chấm dứt. Lạc Viêm có nhớ rõ lời nói lúc trước của ta hay không?” Thản nhiên mỉm cười, bên trong thâm tình dần dần lộ ra vẻ xảo quyệt, “Hiện giờ ngươi muốn ta phải buông tay. Ngươi nói xem, nên tự phạt như thế nào?” (lại nữa)

Trong đáy mắt vẫn còn u ám lóe lên linh lực màu thanh lam, nhãn thần như ma mỵ xuất hiện trên khuôn mặt vô cùng cao quý thánh khiết của tế ti lại trở nên phi thường hấp dẫn, mà sự xảo quyệt cùng vui sướng trong đó vẫn chưa có người nào từng gặp qua. Đó là tình ý chỉ vì một mình Lăng Lạc Viêm mà hiển lộ.

Chỉ cần quan tâm đến việc của nhau, những chuyện khác không cần để ý, bọn hắn cho đến bây giờ không có đúng sai cũng không có thắng thua, Lăng Lạc Viêm cười một cách tà khí, thờ ơ nhún vai, “Sợ cái gì, lúc sau quay về muốn thế nào thì tùy ngươi.”

Bên đây thoải mái trêu đùa, mây đen che kín bầu trời, trong khi ở dưới chân bọn hắn, đám người đang nhìn lên lại thủy chung bất an. Thấy Lăng Lạc Viêm vô sự, cũng như lời nói và hành động của Long Phạm đều khôi phục lại bình thường thì mọi người mới thả lỏng tâm tư một chút, nhưng vẫn không thể