XtGem Forum catalog
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217831

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

heo thì đến được Sa thành, rồi rốt cục không tìm thấy dấu vết của bọn họ, tựa hồ cứ như vậy mà biến mất.

Nghe những gì Dạ Dực kể lại, Lăng Lạc Viêm hỏi, “Tộc nhân điều tra có người cùng ngươi giao thủ, là người nào, thi thể ở đâu?”

“Cùng ta giao thủ là người đã bắt Linh Thư. Có vài người, linh lực cũng thâm hậu.” Dạ Dực trả lời, rồi sau đó tỏ vẻ nghi hoặc với vấn đề của Lăng Lạc Viêm, “Vì sao phải hỏi thi thể. Ta ăn hồn phách của bọn hắn, không có hứng thú đối với thi thể.”

“Thi thể của bọn hắn không hề lưu lại, ở những chỗ có dấu vết ẩu đả của ngươi thì không nhìn thấy thi thể.” Long Phạm nói cực kỳ thong thả, gằn từng tiếng giống như đang suy đoán điều gì đó, vừa nói vừa chậm rãi hướng bầu trời nhìn lại.

Bầu trời hiển nhiên là nhìn không ra có gì đặc biệt, nhưng trong lòng đã bắt đầu có suy đoán.

Trên đỉnh Hoan Hỷ thụ nứt ra một cửa khẩu khổng lồ, trút xuống đủ loại thi thể, không biết là trong đó có bao nhiêu người mà Dạ Dực đã gặp qua, đáng tiếc thi thể đã bị hủy, bằng không thì có thể xác định trong đó có người mà Dạ Dực đã giết chết hay không.

“Mấy ngày gần đây trong thành có không ít người chết, hình như cũng không nhìn thấy thi thể.” Dạ Dực không bận tâm đến những chuyện không quan hệ đến hắn nhưng hiện giờ nghe tế ti Long Phạm nói như vậy thì mới bắt đầu nhớ lại.

Những người bị giết chết trong thành là do ma vật làm hại, nhưng đến giờ khắc này bọn hắn vẫn chưa nhìn thấy tung tích của ma vật, càng tiếp cận đại mạc thì càng có nhiều chuyện cổ quái lại phát sinh.

Lăng Lạc Viêm đang muốn hỏi tiếp thì Dạ Dực bỗng nhiên lên tiếng, “Hồn phách của những người đó thực đặc biệt.”

Tất nhiên là hắn đang nói đến những người cùng hắn giao thủ, là người đã dẫn Linh Thư đi. Đặc biệt như thế nào mà lại làm cho Dạ Dực nói như thế? Lăng Lạc Viêm ra hiệu cho hắn tiếp tục.

“Những hồn phách mà trước đây ta hay ăn thường ẩm ướt và ấm áp rất hợp khẩu vị, còn của bọn hắn thì lạnh ngắt lại khô cứng như cát đá. Tuy là linh phách nhưng không có độ ấm, lại rất khó nuốt.” Nếu không phải muốn giết bọn hắn thì cái loại linh hồn này căn bản ngay cả chạm hắn cũng không muốn chạm vào.

Các trưởng lão và diệu sư chưa bao giờ nghe Dẫn Hồn tộc kể về cảm giác của hồn phách, lúc này nghe Dạ Dực nói như vậy thì biểu tình đều trở nên rất tế nhị. Nghĩ đến linh phách trên người của bọn hắn ở trước mặt Dạ Dực là một món cao lương mỹ vị vừa ấm áp vừa ngon miệng thì liền nhịn không được mà lộ ra thần sắc kỳ dị. (con quạ thật lợi hại)

Dạ Dực vẫn nghiêm mặt lạnh lùng, còn có một chút lo lắng khó phát hiện bị Lạc Viêm nhìn thấy, Dạ Dực có biểu tình như vậy đương nhiên là vì Linh Thư, mặc dù chưa từng biểu lộ nhưng có thể làm cho Dạ Dực truy đuổi đến tận đây, muốn nói trong đó không có gì đặc biệt thì quả thật không có khả năng.

“Tông chủ, nếu Dạ Dực đã ở đây thì không bằng ngày mai chúng ta đến đại mạc thăm dò trước,” Ban đêm trong Sa thành vẫn nổi lên những cơn bão, từng trận gió lớn thổi đến giống như trên mặt bị đao cắt qua, Lâm Sở tiến lên vài bước rồi đề nghị như thế.

Lăng Lạc Viêm gật đầu, đang muốn chấp thuận thì giữa ban đêm lại bỗng nhiên truyền đến một tiếng hát kỳ dị. Tiếng hát hòa cùng bão cát cuồn cuộn, không biết ở nơi nào, cũng không biết là nam hay nữ, loáng thoáng truyền đến.

“Có ma vật biết ca hát?” Lăng Lạc Viêm là người đầu tiên nghĩ đến đó là ma vật đang hoành hành ở trong Sa thành, nếu ma vật có thể biết hát thì hắn quả thật rất muốn thưởng thức.

Long Phạm lắc đầu, không chờ hắn nói là cái gì thì xa xa lại vang lên một tiếng rống khác thường, lúc này tiếng kêu mới giống của một loại dị thú, cũng càng giống với ma vật hơn một chút.

“Tòa thành này đến tột cùng có bao nhiêu điều cổ quái.” Thân ảnh màu đỏ bay lên trên bờ tường, từ xa xa nhìn lại, bên trong cát bụi ở hướng bắc hẻo lánh mơ hồ có một bóng dáng, nhìn thấy dáng điệu xem ra quả thật là một loại dị thú nào đó.

“Muốn đi xem?” Long Phạm đứng bên cạnh Lăng Lạc Viêm, biết rõ tông chủ của hắn đã bị gợi lên hứng thú.

“Nếu có họa loạn hoành hành thì bản tông chủ há có thể không quan tâm.” Nhếch môi đầy giễu cợt, lời nói của Lăng Lạc Viêm như đang trêu đùa. Có lẽ trong mắt của thế nhân thì hắn là vị Viêm chủ vì dân chúng, vì sinh linh thiên hạ mà trừ yêu diệt họa. Nhưng Long Phạm biết rõ, Lạc Viêm của hắn tuyệt đối không phải vì thương tiếc cho thế nhân,