Nha.
"Lâm Nha nè, tớ muốn nhờ cậu một chuyện. Ngày mai tớ phải đi Canada, Tiểu Dạ đành phải nhờ cậu chăm sóc mấy ngày, tớ sẽ cố gắng về thật sớm."
"Có chuyện gì vậy?"
Không đợi Lâm Nha lên tiếng, Long Viêm Dạ đã hỏi trước. An Tiểu Yêu liếc anh một cái rồi tiếp tục nói với Lâm Nha.
"Không biết vì chuyện gì mà hôm nay ba tớ gọi cho tớ. Tớ định dẫn cả Tiểu Dạ
đi cùng nhưng giờ nó còn đang đi học nên chỉ mình tớ qua đó thôi. Nhưng
cậu yên tâm đi, tớ sẽ về nhanh thôi."
"Tớ biết rồi, cậu cứ
lo việc của mình trước đi. Tiểu Dạ cứ giao cho tớ lo, tớ sẽ chăm sóc cho nó thật tốt. Chuyện này mình cũng quen rồi mà, sẽ không phiền đâu."
Lâm Nha cười híp mắt, vừa nghe đến chuyện An Tiểu Yêu sẽ về Canada thì Lâm
Nha cảm thấy rất vui sướng. Trong lúc này, cô rất lo An Tiểu Yêu ở nhà.
Đây đúng là chuyện tốt, ông trời đang giúp mình nha. Long Viêm Dạ nghe
thấy An Tiểu Yêu không ở đây mấy ngày thì cũng bỏ bát cơm xuống, ánh mắt gian tà nhìn An Tiểu Yêu.
"Được, anh cùng đi với em. Dù sao hôn lễ của chúng ta cũng cần có sự đồng ý
của ba em nữa. Lần này qua đó anh sẽ xin phép ba em, đem chuyện của
chúng ta nói cho ba em biết."
"Không được, để lần sau đi ————"
An Tiểu Yêu ngay lập tức từ chối lời đề nghị của Long Viêm Dạ, điều này
làm Long Viêm Dạ bất mãn. Không đợi Long Viêm Dạ lên tiếng, An Tiểu Yêu
đã chặn anh lại.
"Đúng rồi, mấy ngày nay em không ở đây, anh cũng đừng ở đây nữa. Mấy ngày này anh
về nhà anh ở đi, dù sao Lâm Nha cũng là cô gái chưa chồng, anh ở lại
không có tiện lắm."
"Anh nhớ rồi, vợ yêu ạ ————"
Long Viêm Dạ cười đùa An Tiểu Yêu, một tiếng ‘vợ yêu’ đã làm cho trái tim
Lâm Nha như bị bóp nát. Trong lòng Tiểu Yêu, cô đã không còn vị trí quan trọng nữa rồi, nhưng cô không cam tâm, Long Viêm Dạ không ở đây thì
càng tốt, cô sẽ từ từ dạy bảo An Niệm Dạ thật tốt. Lâm Nha nắm chặt đôi
tay lại.
Ngày hôm sau, Long Viêm Dạ đưa An Tiểu Yêu ra sân
bay, anh cũng tạm thời về nhà mình. Căn phòng giờ trở nên trống rỗng,
chỉ còn Lâm Nha và Tiểu Dạ, Lâm Nha ngày càng quá đáng, không ngừng sai
bảo Tiểu Dạ làm việc này việc kia, mà cô cũng không thèm nấu cơm nữa.
Tiểu Dạ mới bốn tuổi mà đã phải chịu cảnh bữa no bữa đói, cũng không dám kêu than lấy một lời, Tiểu Dạ thật đáng thương. Mấy ngày qua Lâm Nha không
ngừng đánh Tiểu Dạ, chỉ cần cô cảm thấy khó chịu là lại trút lên người
Tiểu Dạ cho hả giận.
Thoáng cái đã đến ngày An Tiểu Yêu trở
về, Lâm Nha cất điện thoại đi, trong đầu lại bắt đầu nghĩ cách hại
người, đây đúng là cơ hội hiếm có để cô trả thủ. Rạng sáng Tiểu Yêu mới
về, nếu đúng lúc đó Tiểu Yêu nhìn thấy cảnh không nên nhìn thì chắc sẽ
tan nát cõi lòng, sẽ đau đớn lắm đây.
Lâm Nha suy tính một
chút, nụ cười thâm hiểm hiện ra. Ngoài cửa sổ, màu trời đã bắt đầu dần
tối, Lâm Nha bước vào trong phòng. Tiểu Dạ đang ngồi chơi đồ chơi, vừa
thấy mặt Lâm Nha, khuôn mặt trở nên trắng bạch. An Niệm Dạ ôm đồ chơi, không dám nhìn vào mắt Lâm Nha, chỉ dám nói thật nhỏ.
"Dì ————"
"Giờ mày đi vệ sinh sau đó lên giường đi ngủ. Tối hôm nay dù xảy ra chuyện
gì, mày cũng không được bước ra khỏi phòng nửa bước, nếu không tao đánh
chết, nhớ chưa? Còn nữa, tối nay chú Viêm Dạ của mày qua đây, mày có gặp thì chỉ được nói là nhớ chú thôi, cấm được nói điều gì khác, biết
chưa?"
Lâm Nha khoanh tay đứng dựa người vào cửa, cậu nhóc này thật là dễ dạy bảo. Cũng vì vậy nên cô mới có cơ hội để trả
thù, Lâm Nha bảo An Niệm Dạ làm gì thì cậu bé sẽ răm rắp làm theo, không dám cãi một câu.
"Dạ ————"
Tiểu Dạ cúi đầu, ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh, không dám cãi lời Lâm Nha.
Tiểu Dạ rất tội nghiệp, càng ngày cậu càng trở nên ít nói, một đứa trẻ
tinh nghịch đáng yêu ngày nào giờ đã không còn nữa, nụ cười hồn nhiên
cũng không còn thấy nữa.
Thấy Tiểu Dạ nghe lời như vậy, Lâm
Nha hài lòng ngồi trên giường rồi bấm số điện thoại gọi cho Long Viêm
Dạ. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, bây giờ chỉ cần làm cho Long Viêm Dạ đến
đây nữa, nếu trò chơi này thiếu đi hắn ta thì thật mất hay đi. Chuông
vang lên vài tiếng mới có người nghe máy. Giọng nói trầm ấm của Long
Viêm Dạ vang lên trong điện thoại.
"Ai vậy?"
"À, là tôi, Lâm Nha. Long Viêm Dạ, Tiểu Dạ đột nhiên thấy khó chịu, cứ la
hét đòi gặp anh, nếu có thời gian thì anh có thể đến đây gặp Tiểu Dạ một chút được không."
Khóe môi Lâm Nha cong lên, cô đã
sớm chuận bị cái bẫy này rồi. Chỉ cần Long Viêm Dạ đến thì cô có thể
hoàn thành công việc trả thù của mình.
Đúng như dự đoán, vừa nghe thấy Lâm Nha nói Tiểu Dạ khó chịu thì Long Viêm Dạ liền đồng ý đến đó ngay. Sau khi cúp máy, Lâm Nha hài lòng cười sung sướng, đúng là
tình cha con nha, e rằng Long Viêm Dạ đã đoán được thân phận thật sự của Tiểu Dạ rồi. Cô đào cái bẫy này là muốn nhìn xem Long Viêm Dạ phải chịu đau khổ đến mức nào.
Lâm Nha ngồi trước bàn trang điểm,
muốn hóa trang cho mình tươi tắn hơn. Lâm Nha cố gắng lục lại trí nhớ,
tỉ mỉ từng đường nét một trên mặt mình, cho đến khi nhìn vào gương thấy
hài lòng mới thôi. Cơ hội tối nay có thể là cơ hội để cô đổi trắng thay
đen, đòi lại công bằng ch