ng lúc, Dụ Hàm Phàm đã cầu hôn với tôi rồi." Cô ta vốn
không muốn nói ra chuyện này nhưng lại muốn nhìn thấy bộ dáng một Hàn
Thủy không sợ trời không sợ đất khi khổ sở sẽ như thế nào.
Bàn
tay đang nghịch tóc của Hàn Thủy dừng lại một chút, tuy trong lòng cô đã đoán được một ít nhưng chuyện này do Cam Thiến San nói ra khiến cho cô
rất khó chịu. Cô tình nguyện là Dụ Hàm Phàm chính miệng nói với cô.
"Như thế nào, không vui sao?" Cam Thiến San cẩn thận quan sát biểu tình của
Hàn Thủy, một mực muốn nhìn ra một chút manh mối là cô đang khổ sở, ghen tị. Tuy vậy cô ta đã phải thất vọng khi không tìm được gì.
Hàn Thủy cười nhẹ, "Ở phương diện quyến rũ đàn ông, tôi vĩnh viễn coi cô là tấm gương để học tập."
Mặt Cam Thiến San trở nên lạnh lẽo, " Hàn thủy, cô không cảm thấy đau lòng, khó chịu sao? Ba cô, người cô yêu quý nhất Dụ Hàm Phàm cuối cùng đều
đứng về phía tôi mà cô lại chẳng có gì hết."
"Tôi chưa bao giờ
nghĩ họ là của tôi nên cô muốn lấy thì cứ việc." Ánh đèn mông lung đã
che mờ đi cảm xúc thật sự trong mắt của cô.
"Hàn Thủy cô thật là
đủ tuyệt tình tuyệt nghĩa." Cam Thiến San luôn biết cách công kích cô,
"Chỉ là tôi vui mừng nhất khi thấy được bộ dáng cô lúc bị tôi cướp mất
vật yêu thích nhất, tôi thật rất hưởng thụ quá trình này." Đầu tiên là
ba, sau là Dụ Hàm Phàm, cuối cùng là Hàn thị, cô ta không phải đã thành
công được hai phần ba rồi sao? (ghét con mụ này ghê -_-)
Có một ngày cô ta muốn cho Hàn Thủy thấy, cô ta mới chân chính là thiên chi kiêu nữ.
"Cám ơn đã khích lệ, nếu cô khoe khoang xong rồi thì có thể đi chưa?" Mặt
Hàn thủy vẫn như cũ không biến đổi, "Nếu như tôi không có cái gì thì ít
nhất trên tay tôi vẫn có sản nghiệp mà các người hằng mơ ước, không phải sao?" Hàn Thủy lành lạnh bổ sung thêm một câu, có đôi khi trên thế giới này, người hiểu mình nhất không phải là bạn bè hay người thân, mà chính là kẻ địch.
Quả nhiên sắc mặt Cam Thiến San thay đổi, "Đừng vội
đắc ý, Hàn Thủy, ba tính toán cho cô đi kết thân đấy, nghe nói đối
phương là một công tử phóng đãng chính hiệu, tôi xem cô và anh ta chắc
chắn là một đôi trời sinh."
Ý cười của Hàn Thủy vẫn không giảm, "Cám ơn cô đã nói trước cho tôi biết chuyện này."
Lúc này Cam Thiến San mới biết mình đã lỡ miệng, nhìn Hàn Thủy đang cười vẻ không sao cả. Ngay cả việc Dụ Hàm Phàm cầu hôn cũng không khiến cho cô
ta vui nổi, dậm chân một cái đi ra khỏi phòng, lúc đóng cửa vang lên
rung trời.
Kết thân? Hàn Thủy cười một tiếng.
Một nhà bọn
họ tuy rằng không có cổ phần trong Hàn thị, lại được hưởng thụ tất cả
hậu đãi của người nhà họ Hàn, hiện tại cô quay trở lại, ông già kia lại
khẩn cấp định dùng hôn nhân để vây khốn cô, mà ai biết đối phương là
dạng người gì?
Cam Chi Ngư và mẹ con Cam Thiến San thật sự nghĩ
cô chỉ là một thiếu nữ ngây thơ sao? Có thể để bọn họ tùy ý thao túng dễ dàng sao?
Hàn Thủy lau khô mái tóc ướt đẫm, ánh mắt híp lại.
Sự tình diễn ra nhanh hơn so với Hàn Thủy tưởng tượng, cô vừa quay trở lại tập đoàn mới có mấy ngày, Cam Chi Ngư đã bắt tay vào công việc chuẩn bị kết thân, cũng không biết ông ta dùng thủ đoạn gì, thế nhưng làm cho
mấy cựu thần của Hàn thị đồng ý chuyện này.
Xem ra trong lúc cô không ở đây, Cam Chi Ngư đã xuất sử hết cả vốn liếng rồi.
Hàn Thủy mặc một thân đồ công sở màu đen, tóc vén lên thật cao, dưới chân
vẫn là đôi giày cao gót cao đến kinh người, tinh tế dẫm lên mặt đất,
khiến dáng người cô càng thêm uyển chuyển, trong lúc hành động càng toát lên phong thái yểu điệu, mà biểu tình trên mặt lại thành thục vượt xa
những người cùng tuổi, môi gắt gao mím chặt.
Đối với buổi xem mắt này cô rất không muốn đi nhưng vẫn phải đến, bởi vì cô muốn xem rốt
cuộc người cha "yêu quý" đã bán cô cho cái dạng người gì.
Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng không phải sao?
Trong phòng VIP cao quý có một người đàn ông đang ngồi, vóc dáng không tệ, ăn mặc rất sang trọng, nhưng làm cho người ta phải kinh ngạc chính là, Hàn Thủy đã gặp anh ta rồi.
"Tôi nói rồi, chúng ta sẽ gặp lại nhau
rất nhanh mà, em xem, tôi không có nói dối chứ?" Người đàn ông quay đầu lại, lộ ra hàm răng trắng sáng, trong mắt mang theo ý cười.
Dĩ nhiên là Tư Khấu Ngọc.
Tâm Hàn Thủy buông lỏng một nửa, cũng may không phải là một khuôn mặt khó
nhìn, hiện tại xem ra, ít nhất cô có thể nuốt trôi bữa cơm này.
"Tôi cũng không ngờ anh chính là người được mệnh danh là công tử phóng đãng
nổi tiếng, thật sự là thất lễ, thất lễ rồi." Cô tùy ý ngồi xuống đối
diện anh, nửa thật nửa đùa nói.
Tư Khấu Ngọc cũng không tức giận, anh châm một ly trà rồi đưa cho Hàn Thủy, "Tôi cũng không biết, hóa ra
em chính là nhị tiểu thư của Hàn thị, nào, uống hớp trà Phổ Nhĩ này cho
ấm dạ dày."
Hàn Thủy tiếp nhận ly trà nhỏ, nhấp một ngụm, nước
trà không quá nóng cũng không quá lạnh theo thực quản chảy tới dạ dày,
khiến cô cảm nhận toàn bộ thân thể như đang ấm lên.
"Hình như anh bỏ thiếu cái gì?" Không phải mọi người nói nhị tiểu thư nhà họ Hàn tâm địa độc ác, lạnh lùng hay sao?
Tư Khấu Ngọc cười ha ha, "Một cô gái không nên
