vẻ nghiêm túc của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác kì diệu.
Cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng nghiêm túc tìm hiểu về anh, trước đây chỉ
cảm thấy anh không tốt, thật ra thì cũng có lúc anh rất đáng yêu đấy
chứ?
"Vậy cứ quyết định như vậy đi." Anh đứng lên, lấy ra một cái thẻ tín dụng, đưa cho người phục vụ để quẹt thẻ, liền quay đầu đi ra
khỏi quán rượu, cũng không liếc cô lấy một cái, cũng không nói tạm biệt.
Nhưng hình như anh quên không lấy thẻ tín dụng về rồi????
Hàn Thủy cũng không phải ngu ngốc, lúc Dụ Hàm Phàm trở lại, liền bị Hàn Thủy bắt lại tiến hành thẩm vấn.
Dụ Hàm Phàm không chịu được cô năn nỉ ỉ ôi, chỉ đành phải khai báo mọi chuyện với cô.
Thì ra là, lúc Hàn Thủy vừa rời khỏi thành phố B, Tư Khấu Ngọc liền tìm tới anh, nguyên nhân là ngay cả số điện thoại Hàn Thủy cũng thay đổi, một
chút tung tích cũng không tìm được, Tư Khấu Ngọc không có biện pháp, mới tìm đến Dụ Hàm Phàm, dặn dò anh, nếu như Hàn Thủy đến Lệ Giang phải báo với anh ngay, kết quả Hàn Thủy ở trên đường vui chơi quên trời đất gần
một tháng sau mới mò đến Lệ Giang.
Vậy mà mới tới chưa được mấy ngày, Tư Khấu Ngọc đã từ thành phố B vội càng chạy tới.
"Đúng là đồ ngốc, em vẫn chưa nhìn ra được sao?" Dụ Hàm Phàm nhìn Hàn Thủy
đang thất thần, rốt cuộc hiểu ra, người khiến cho cô thay đổi chính là
Tư Khấu Ngọc.
"Nhưng là em và anh ấy đã không thể quay lại với nhau rồi." Giọng Hàn Thủy ỉu xìu.
"Em có yêu anh ta không?" Anh rất hiểu tính tình cố chấp của cô, một khi đã quyết định làm rùa rụt đầu thì rất khó lôi được cô ra khỏi mai rùa.
Yêu sao? Sương mù trong lòng Hàn Thủy dần dần tản ra, thật ra thì thời điểm ở thành phố B, cô đã có cảm giác với Tư Khấu Ngọc, nhưng lại bị những
chuyện khác che mờ mắt, không thấy được rõ ý nguyện chân thật của nội
tâm, còn tự cho là đúng mà gây tổn thương cho anh.
Mất anh, là đáng đời cô.
Nhìn bộ dáng cô, cũng biết là đã thành công lôi được cô ra khỏi mai rùa rồi, Dụ Hàm Phàm thở dài một cái, vỗ vỗ bả vai của cô.
"Không nên bởi vì quá cố chấp những chuyện nhỏ nhặt mà đánh mất hạnh phúc cả
đời mình, có lúc, tình yêu cần sự nhân nhượng của cả hai bên, không nên
để cho đối phương phải chờ đợi quá lâu, cũng đừng để cho bản thân mình
có cơ hội hối hận." Suy nghĩ của Dụ Hàm Phàm đã bay đến bên kia bờ đại
dương, không biết nói những lời này là cho Hàn Thủy nghe hay là cho
chính mình nghe.
Hàn Thủy nắm chặt cái thẻ tín dụng, nhớ lại từng kỉ niệm lúc ở thành phố B.
Anh nói: "Chỉ cần em muốn, anh sẽ giúp em lấy được."
Anh nói: " Hàn Thủy, nhớ, em là của anh, vĩnh viễn chỉ có thể là của anh."
Anh nói: "Hàn Thủy, anh yêu em."
Anh nói: "Chơi vui vẻ là được rồi."
Tư Khấu Ngọc đúng là không phải là người tốt, phong lưu, giả heo ăn cọp,
thời điểm tức giận thì rất hung dữ, lúc tính toán người khác thì y hệt
như một con hồ ly, thời điểm gia trưởng lại khiến cho người ta ghét cay
ghét đắng, thời điểm thương tâm lại khiến cho cô đau lòng, thời điểm lưu manh lại cũng rất dễ thương.
Cái gì gọi là "Dù sao cũng thuận tiện"? Hàn Thủy buột miệng cười, có cảm giác mây mù đã tan hết để lộ ra ánh nắng ấm áp.
Cô cầm điện thoại di động và thẻ tín dụng lên, vội vàng ra khỏi quán rượu, mới phát hiện cô không biết địa chỉ của Tư Khấu Ngọc, gọi cho anh, lại
là tắt máy.
Hàn Thủy lại vội vàng quay lại quán rượu, hỏi Dụ Hàm Phàm địa chỉ cụ thể, lại xông ra ngoài.
Dọc theo đường đi, lại vừa hưng phấn vừa thấp thỏm.
Lần này, cô nhất định sẽ bỏ cái tính ngang ngược bướng bỉnh ấy đi, cũng
không tỏ ra kiêu ngạo vớ vẩn nữa; lần này, cô nhất định phải chính miệng nói cho anh biết, cô yêu anh, yêu rất nhiều.
Hoàn.