ới anh ta. Vì không muốn anh ta mất công lo lắng, khi bị ốm tôi
chỉ còn biết tự mình mua thuốc, đi khám và tự chăm sóc bản thân. Đến khi khỏi
rồi mới thỉnh thoảng vô tình nhắc lại.
Tôi từng cho rằng, tình yêu là vĩnh cửu, không cần thiết cứ phải sớm sớm
chiều chiều.
Giờ thì tôi biết, tôi cần thứ tình yêu sớm sớm chiều chiều như thế này. Bất
luận khi tôi vui, buồn, khóc, cười, khỏe mạnh hay đau ốm, người đó luôn bên cạnh
tôi, lúc mở mắt ra là có thể trông thấy, đưa tay ra là có thể chạm vào, không
rời xa nhau.
Trong cơn sốt, tôi mơ rất nhiều. Trong giấc mơ, dáng vẻ Lâm Lỗi lúc nào cũng
khẽ khàng, dịu dàng. Sự dịu dàng đó đã không còn khiến tôi say mê, muôn đắm mình
trong đó nữa.
Tôi nhớ đoạn cuối của giấc mơ, anh ta cười rồi quay lưng bước đi. Tôi cảm
giác như còn điều gì đó vẫn chưa nói ra nên gọi lớn tên để anh ta dừng bước.
Nhưng anh ta không hề đoái hoài, bóng dáng cao gầy bị làn khói mỏng từ bốn
phương tám hướng ập đến nuốt chửng.
Bây giờ nhớ lại, điều tôi muốn nói khi đó có lẽ là câu từ trước đến nay tôi
chưa từng thốt ra: "Tạm biệt".
Tôi tin, tối qua Lâm Lỗi đến để chào tạm biệt, bởi vì mối tình đó dù đã kết
thúc từ lâu nhưng trong lòng cả hai vẫn vấn vương chưa dứt, đến giờ mói có thể
đánh dấu chấm hết.
Tôi nghĩ, những lời anh ta nói, những việc anh ta làm, còn cả mật mã QQ và
danh sách bạn bè, tất cả chỉ là thói quen, chẳng mang ý nghĩa sâu xa nào
khác.
Ví dụ như, mật mã dùng bao nhiêu năm nay của tôi, tôi cũng không muốn đổi, nó
chỉ là hàng số đã in đậm trong đầu mà thôi, chẳng đại diện cho ai, càng không để
hoài niệm mối tình đã qua.
Giờ này, phải chăng Lâm Lỗi đang ở bên cô gái đó, không biết về sau có sự
thay đổi nào khác không, sẽ kết hôn và sinh con cùng ai? Tất cả đều đã không còn
liên quan gì đến tôi.
Thậm chí... thậm chí nếu một ngày nào đó, anh ta muốn quay lại tìm tôi, tôi
chắc chắn sẽ không đứng ở một nơi xa xôi nào đấy đợi anh ta.
Vì, tôi có Thương Ngô.
Cháo đã bớt nóng, Thương Ngô ngẩng đầu lên, đúng lúc trông thấy vẻ mặt bần
thần, hồn bay phách lạc của tôi. Hắn vội sờ tay lên trán tôi kiểm tra.
Tôi hất tay hắn ra, rồi ào về phía trước, ôm lấy eo hắn:
- Thương Ngô...
- Em sao thế?
Tôi vùi mặt trong lòng hắn, nói một tràng như kẻ mắc chứng tâm thần:
- Thương Ngô, Thương Ngô, Thương Ngô...
Những tưởng hắn sẽ tỏ vẻ kiêu ngạo đẩy tôi ra hoặc sẽ chiều chuộng tôi như
một ông bố đối với cô con gái diệu, không ngờ, hắn lại thốt lên:
- Lặp lại nhiều hơn một lần so với cái tên đó. Oh, yeah!
- ... Hả? cái tên nào?
- Lâm Lỗi.
Tôi bỗng thấy bối rối, ngẩng đầu lên, vẻ ngốc nghếch:
-Hả?
Thương Ngô nghiêm túc nhìn tôi, nói:
- Trong lúc hôn mê, em gọi tên Lâm Lỗi tổng cộng là tám mươi bảy lần, chỉ gọi
tên ta có tám mươi ba lần. Thế nhưng cộng thêm bốn lần ban nãy và một lần em gọi
lúc tỉnh dậy trước đó, cả thảy là tám mươi tám lần. Vậy nên, ta thắng rồi.
Tôi há hốc miệng:
- Sao có chuyện nực cười như vậy? Không thể thế...
- Sao lại không? Ta đếm rõ ràng vậy mà.
- Nhưng, tôi đâu có mơ về anh, sao lại gọi tên anh làm gì cơ chứ?
Lòng kiêu ngạo của Thương Ngô lại phát tác, hắn đẩy mạnh một cái, khiến người
tôi xô sang một bên, tôi lại trơ trẽn lao vào, ôm chặt eo hắn, không chịu buông
tay:
- Sau này, tôi hứa ngày nào cũng mơ một giấc mơ về anh, rồi gọi tên anh một
trăm lần, chỉ mơ thấy anh, chỉ gọi tên anh, được chưa?
Tình cha trong con người Thương Ngô cuối cùng cũng được thức tỉnh...
- Gọi nhiều lần như thế để làm gì? Miệng không bị khô sao?
- Hôm qua gọi gần hai trăm lần, hình như vẫn ổn, chỉ có điều hơi đau
họng.
Thương Ngô cười gằn:
- Đồ ngốc, ta lừa em đấy. Hai hôm trước, ta có xem bộ phim hài Đại thoại tây
du, cảm thấy những chiêu liên quan đến con số trong đó rất hay nên mới thử áp
dụng. - Hắn xoa đầu tôi, giọng nói trở nên vô cùng nhẹ nhàng: - Em không gọi tên
ta, nhưng đúng là có gọi tên Lâm Lỗi, chỉ gọi một lần thôi.
Một lần đó, có lẽ là lúc cuối cùng tôi muốn nói "tạm biệt" với anh ta.
- Thực ra, tôi chỉ vô tình mơ thấy anh ta thôi...
Thương Ngô "ừ" một tiếng, nói:
- Không cần giải thích, ta biết rõ cả rồi.
- Thật sao?
- Dù gì ta cũng không quan tâm trong giấc mơ em gọi tên ai, chỉ cần khi ở bên
ta, em gọi tên ta là được.
Tôi nghĩ ngợi một lát, buông Thương Ngô ra rồi ngồi lại ngay ngắn, thái độ tỏ
ra thành khẩn, thẳng thắn:
- Tối qua, tôi ra ngoài không phải để lấy tài liệu, người đến cũng không phải
là đồng nghiệp cùng công ty...
Thương Ngô khẽ nghiêng đầu, khóe môi hơi nhếch lên, lông mày và mắt cong
cong, vẻ mặt như muốn bật cười, nói:
Tôi sững người:
- Anh biết gì?
- Cái gì ta cũng biết. - Hắn đặt bát cháo lên tay tôi, nói: - Mau ăn đi, ăn
xong thì ngủ, ngủ dậy lại ăn tiếp. Ta không hứng thú gì với cá ươn, cũng chẳng
hứng thú với mèo bệnh.
- ... Nên anh muốn nuôi tôi thành một con heo?
- Đúng thế. Nuôi cho béo tốt rồi thì ăn thịt.
- Tôi hiểu rồi. Anh đang khen tôi có thân hình mảnh mai. Ha ha ha...
Thương Ngô khoanh tay nhìn tôi rồi bĩu môi, lắc đầu. Câu nói của hắn lập tức
làm tắt ngấm sự đắc ý của