hông giống như bây giờ, thật khó trách em một chút cảm
giác cũng không có. Chi bằng chúng ta làm lại thử xem!
- Làm lại á?
Con hổ bỗng nhiên khôi phục sức sống trong giây lát, hắn giãy ra khỏi lòng
tôi, chui tọt vào trong chăn. Cảm thấy dưới chăn như có con chuột chũi đang đào
hang, chỗ cao chỗ thấp như thể có N chiếc túi bóng lùng bùng, sau đó tôi nghe
thấy một giọng nói nghèn nghẹt vang lên:
- Tiểu Tường, em vào đi.
Lại giở trò quái quỷ gì đây? Mấy nghìn tuổi rổi còn học người ta chơi trò cắm
trại sao?
Tôi vừa xấu hổ thay cho cái tính trẻ con của con hổ, vừa vui vẻ chui vào. Mới
vén chăn lên, tôi liền cảm thấy có một luồng lực đạo ập tới, trước mắt đen kịt,
eo bị ôm chặt, bên tai âm ấm:
- Em có thấy cảm giác này quen không?
Giọng nói trầm thấp, trong không gian chật hẹp, cảm giác nó như kim loại
vậy.
Con hổ lớn!
Tôi ý thức được, muốn đẩy hắn ra nhưng tay tôi lại chạm vào làn da nhẵn
bóng.
Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ:
- Hình như bộ quần áo ngủ bé đó rất đắt.
- ... Một vị thần tiên như anh từ khi nào lại biết nỗi vất vả sống qua ngày
vậy...
Vì không muốn làm rách bộ quần áo ngủ khi biến thành phiên bản người lớn nên
lúc này con hổ hoàn toàn không mảnh vải che thân.
Tôi không dám cử động.
Hắn cũng dừng lại.
Có thể là khá giả tạo nhung không hề phô trương, phải nói rằng, trong giây
phút này, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thở và nhịp tim của nhau. Hơn nữa, chúng
còn có xu hướng dần hòa thành một.
Tiếp đó, tôi cảm thấy sức cánh tay đang ôm trọn eo tôi mạnh lên, hơi ấm lại
truyền đến tai. Lần này, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng những hạt nhỏ li ti
trên đầu lưỡi nhẹ lướt qua lớp da mỏng manh của tôi.
Lông tơ khắp người lại lần nữa dựng đứng. Tôi nghĩ, lúc này mình có lẽ giống
như một con mèo nhỏ đang xù lông, nhưng hoàn toàn không phải vì sợ hãi.
Tôi không biết cảm giác này có quen thuộc hay không, chỉ biết rằng tôi không
hề phản kháng mà ngược lại, tôi rất thích.
Cơ thể có phản ứng, tôi quay đầu lại, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp, giơ tay ra
bám vào tấm lưng thon, rắn chắc.
Ngón tay tôi bỗng chạm phải vết lõm dài, hẹp, sờ vào thấy ram ráp, giống
như... vết thương chưa lành. Sực nhớ đến hình ảnh mình từng trông thấy trong
phòng tắm lúc trước, dấu vết đó kéo dài cả lưng hắn, tôi giật mình, toàn bộ ảo
giác đều tan biến.
Tôi vội phán đoán đối với tình huống hiện tại, tóm gọn lại trong một câu là,
con hổ chết tiệt đang giở trò lưu manh!
Tĩnh tâm lại, tôi rụt tay, ngẩng đầu lên, thở sâu, nhắm chuẩn đối tượng trước
mặt rồi cắn mạnh.
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng kêu thê thảm, bóng đen trước mắt lùi bước cho
ánh sáng chiếu vào.
Thương Ngô ôm ngực ngồi dậy, khuôn mặt biểu cảm tới nỗi, từng cung độ, từng
góc độ đều trở nên vô cùng độc đáo.
Tôi theo đó chui ra khỏi chăn, nghĩ những chuyển biến trên khuôn mặt mình
chắc cũng không kém phần đẹp đẽ.
Phát cắn đó, tôi không cẩn thận nên cắn trúng vào cái... bên trái của hắn.
Trong tiểu thuyết thường ví nó như thế nào nhỉ? À đúng rồi, như quả thù du1... A
Di Đà Phật, lội lỗi, tội lỗi...
1 Thù du là tên một loại cây, quả thù du chín rất đẹp, quả nhỏ, mọng và đỏ
chót.
- Em... em... em dám... ta... ta...
Thương Ngô giống như con gái nhà lành bị ác bá lợi dụng, hắn lắp ba lắp bắp
không nói nổi một câu hoàn chỉnh. Còn tôi, rất điềm nhiên kéo tay hắn ra, mở to
mắt nghiên cứu kỹ càng vết đỏ thẫm nhỏ đang hằn lên:
- Sau này, chắc không ảnh hưởng đến việc cho con bú đâu.
Thương Ngô bị tôi làm cho rối trí, tính cảnh giác sụt giảm nghiêm trọng, hoàn
toàn không biết đã có người vào phòng của chúng tôi.
Vậy nên cảnh tượng mà người đến nhìn thấy đại ý như thế này:
Trong phòng, rèm cửa chưa vén lên, ánh sáng tương đối mờ ảo.
Một người con gái đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, cùng với một người con
trai không mảnh vải che thân, vai kề vai, tay cầm tay, ân ái ngồi trên
giường.
Người con gái nghiêng mình, cúi đầu, dịu dàng nhìn ngắm bộ ngực săn chắc của
người con trai. Hai người đang thảo luận vấn đề nuôi con bằng sữa mẹ.
Khi đó, tôi thấy con ngươi của Thương Ngô thoắt co lại rồi lại nở to ra,
trong lòng bỗng ập đến một linh cảm chẳng lành. Đúng lúc này, bên tai tôi vang
lên giọng nói thân thuộc đến nỗi không thể nào thân thuộc hơn được nữa:
- Con yêu...
Trên thế giới này, chỉ có duy nhất hai người gọi tôi như vậy.
- Bố, mẹ đến đấy ạ...
Sau khi bố mẹ đi chơi một vòng thỏa thê về nước, giữa chuyến đi phải chuyển
sang đi tàu hỏa nên tranh thủ mang cho tôi đồ ăn, đồ chơi lẫn đồ dùng, nhân tiện
cũng ghé thăm luôn, không ngờ còn nhân tiện ngắm được cả thân thể đẹp tươi như
hoa của một tên con trai lạ mặt...
Về vấn đề yêu đương, tôi tương đối tự do. Ngay từ nhỏ tôi đã luôn tâm niệm
"Là con gái, phải yêu người đàn ông tử tế". Trên con đường yêu, tôi chạy hùng
hục, chết cũng không ngoái đầu lại.
Bố mẹ luôn áp dụng phương pháp giáo dục rất phóng khoáng với tôi, chỉ có duy
nhất hai yêu cầu, một là "Phải học tốt", hai là "Không được chịu thiệt".
Về yêu cầu thứ hai, cụ thể đối với vấn đề quan hệ nam nữ, mẹ tôi giải thí