Snack's 1967
Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328221

Bình chọn: 10.00/10/822 lượt.

rất hay là: Người đàn ông nghiêm túc lại là người hấp dẫn

nhất.

Tôi nghĩ, tinh thần của tôi căn bản đã bị anh chàng Trương Thần luôn nghiêm

túc làm phân tán rồi. Chỉ cần anh mở máy tính, trải bản vẽ ra xem, là tinh thần

cần mẫn, nhiệt huyết như trâu vàng của anh lập tức tập trung cao độ. Cho dù có

người đẹp sở hữu bộ ngực cỡ 36E đi qua, anh cũng không liếc mắt. Thế nên, người

chỉ có vòng một cỡ 36C là tôi dẫu có bị anh hoàn toàn phớt lờ cũng không phải là

điều đáng xấu hổ...

Tôi vừa tự an ủi mình vừa ngắm nhìn Trương Thần đang chuyên tâm đánh dấu lên

bản vẽ. Hai hàng mi thẳng, dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sống mũi rất

đẹp, cặp môi thực sự rất cuốn hút...

Cơn thèm khát đang cồn cào, tôi bỗng nghe thấy giọng Trương Thần nói nhưng

đầu anh thì không hề ngước lên:

- Tiểu Đậu, em vào đây một lát.

Í? Chẳng lẽ anh chàng đeo kính nghe thấy được cơn thèm khát của tôi? Đây

chính là sự đồng điệu về tâm hồn như trong truyền thuyết vẫn nói.

Tôi lau nước miếng rồi lẩn vào, tiện tay đóng luôn cửa lại.

Trương Thần vẫn đang vùi đầu vào công việc:

- Đã làm xong chưa?

- Hả?

- Sáng sớm mai nộp rồi, hôm nay nhất định phải làm xong.

- À!

Cuối cùng, Trương Thần cũng hạ bút xuống nhìn tôi:

- À cái gì? Em mất tập trung như thế, sẽ khó nhận được tiền thưởng tháng này

đấy.

Động chạm đến lợi ích kinh tế, trái tim cồn cào của tôi bỗng biến thành ao tù

nước đọng, người đàn ông trước mặt không còn là anh chàng người yêu có thể tùy

tiện mọi lúc mọi nơi thân mật nữa, mà là Boss có quyền biến cái ví nhỏ đáng

thương của tôi trở nên căng phồng hay lép kẹp.

Sau khi nhận định rõ vị trí hiện tại, tôi thành thật đáp:

- Em biết rồi. Trước giờ tan tầm hôm nay, nhất định sẽ hoàn thành.

Anh hài lòng gật đầu:

- Mau đi làm đi!

Đang định quay người đi thì lại nghe thấy anh nói:

- Khoan đã. Em thử nếm cái này xem có ngon không?

Trương Thần lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp, bên trong đựng vài miếng

bánh bơ hình bươm bướm.

Tôi ngạc nhiên.

Anh đẩy đẩy gọng kính, nói vẻ tự nhiên:

- Sau khi tiễn em về, anh thấy vẫn còn sớm nên đi ra tiệm bánh xem sao. May

quá vẫn còn một suất.

Là vì tối qua tôi buột miệng nói là thèm ăn nên anh đã không kể đêm đông, đi

khắp thành phố mất mấy tiếng đổng hồ mua về cho tôi.

Trong phim ảnh và tiểu thuyết luôn lặp đi lặp lại chi tiết nhàm chán này

nhưng tôi lại rất thích.

Tôi tiến về phía anh cầm lấy một miếng rồi cho vào miệng, Trương Thần lùi

lại, tựa người vào lưng ghế, ngước đầu nhìn tôi.

Bầu trời bên ngoài ô cửa sổ xanh ngắt, mây trắng tinh, ánh mặt trời rạng

rỡ.

Tôi ăn trong niềm phần khích, anh khẽ cười rồi rút ra một tờ giấy ăn đưa

tôi:

- Ăn vụng trong lúc làm, phải nhớ chùi mép đấy.

- Ăn vụng á? - Tôi chớp chớp mắt đầy tà ý rồi ngạo mạn nhấc ly trà của anh

lên uống hai hớp: - Bị anh nói như thế đúng là em thấy đói thật...

Trương Thần đành phải nhìn ra bên ngoài:

- Tiểu Đậu...

Trong lòng tôi bỗng có chút không thoải mái:

- Có phải anh rất không muốn mọi người biết quan hệ của hai chúng ta

không?

- Không phải vậy. Chỉ là anh không muốn cố ý công khai thôi. Cứ để tự nhiên

chẳng tốt hơn sao? - Trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của tôi, anh lặng yên một

lát, sau đó đứng dậy, nở một nụ cười tỏ ý xin lỗi: - Anh nhớ là trước đây từng

nghe ai đó nói, người con gái nào khi yêu cũng đều muốn cho cả thế giới này biết

để được mọi người cùng chia sẻ niềm vui và hạnh phúc với mình. Vậy nên lần này

là do anh sơ ý. Giờ chúng ta đi ra tuyên bố chính thức hay để ngày mai anh đặt

một mâm mời tất cả mọi người trong công ty làm chứng?

Thấy anh vui vẻ như vậy tôi bỗng hơi khó hiểu nên nói:

- Sao anh nói cứ như là làm tiệc cưới thế...

- Tiệc cưới mà chỉ có một mâm sao?

Tôi liền tỏ vẻ bàn bạc nghiêm túc, nói:

- Vậy thì bao nhiêu mâm?

Anh vô cùng phôi hợp, ngẫm nghĩ rồi mới nói:

- Việc tổ chức ở quê của mỗi người thì không tính. Còn nếu riêng ở đây, bạn

học, đồng nghiệp, bạn bè của hai đứa mình gộp lại chắc khoảng mười mâm.

Tôi cố tình tỏ ra khiêm tốn nói:

- Ồ!... Đúng là em không rành lắm về mấy thứ này.

Anh vừa cười vừa nhẹ nhàng nói:

- Không sao. Anh rành là được.

Tôi thật sự muốn kéo cái lưỡi của mình ra, quấn ba vòng vào cổ, sau đó ra sức

siết chặt lại...

Sao lại nói ra những điều không nên nói như thế chứ? Đang yên đang lành lại

nói đến những chuyện này.

Trước đây, Trương Thần có yêu một cô gái trong nhiều năm nhưng sau đó hai

người lại chia tay ngay trước ngày cưới. Việc này xảy ra sau khi tôi bị Lâm Lỗi

đá không lâu. Thời gian đó, tôi sống vất vơ, bất cần, không mục đích. Tôi nhớ

loáng thoáng hôm đi làm nào đó, tôi nhận được một email mà Trương Thần gửi cho

toàn bộ công ty, những người đang chuẩn bị đi uống rượu mừng của anh, nội dung

đại ý là vì xảy ra chuyện nên hoãn tiệc cưới như đã định sẵn và xin lỗi vì đem

đến sự phiền phức cho mọi người.

Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trương Thần tuyệt đối không nhắc

đến, do vậy tất cả mọi người đều thống nhất ngầm với nhau là không hỏi.

Nhìn vẻ ngoài, Trương Thần không khác gì lúc thườn