ng xoay tròn lơ lửng trước mặt. Tôi vội đưa tay ra đỡ,
vừa chạm vào, nó đã vỡ vụn ra.
Bên tai bỗng vang lên giọng nói lành lạnh của Thương Ngô:
- Nếu vấn vương hơi ấm của trần thế thì ắt phải cảm nhận sự lạnh lẽo này, em
thực không ân hận chứ?
Rõ ràng tôi không mở miệng nhưng lại nghe thấy giọng mình rõ mồn một:
- Không ân hận.
Những mảnh vỡ rải rác tứ phía tập hợp lại biến thành Thương Ngô, hắn nhìn
tôi, ánh mắt trống rỗng, không buồn cũng chẳng vui:
- Được rồi. Thuận theo ý em. - Tiếp đó, máu tươi ở khóe miệng hắn trào ra
không ngớt, nhuộm đỏ toàn bộ xung quanh, đồng thời hơi lạnh thấu xương ôm trọn
lấy tôi...
Sau đó, tôi tỉnh giấc.
Chả trách gặp phải cơn ác mộng này, thì ra cái chăn đã bị tôi đá phăng xuống
đất tự khi nào.
Tôi run rẩy cuộn mình như con tằm rồi bỗng nhiên sực nhớ một vấn đề rất
nghiêm trọng - cái chăn mua cho Thương Ngô để ở bên đường quên không mang
về.
Trời đất! Quả nhiên không thất tình thì mất tiền.
Việc tự dưng mất không mấy trăm tệ khiến toàn thân tôi đau đớn, tôi tức giận
bò dậy uống chút nước quả nhằm bình ổn lại tâm trạng.
Trên chiếc sofa ở phòng khách không có gì ngoài cái chăn cũ kỹ được gấp gọn
gàng.
Ngước nhìn đồng hồ treo trên tường, đúng bốn giờ bốn mươi phút, giờ này ngày
hôm qua Thương Ngô vừa luyện xong viên đơn dược có thể khiến tôi không còn sợ
lạnh.
Dù miệng hắn nói là không thích thân thể loài người của tôi hiện nay nhưng
lại dùng cách của riêng hắn giúp tôi chống rét. Chỉ có điều, so với cách của
thần tiên thì tôi thích được ôm trong áo khoác, cùng nhau hưởng thụ sự ấm áp chỉ
thuộc về hai người hơn.
Vì tôi là một con người, một người bình thường, điều tôi muốn chính là tình
cảm loài người bình thường nhất mà thôi.
Vậy nên Thương Ngô, xin lỗi anh nhé.
Mấy ngày tiếp theo của tôi vừa dễ chịu lại vừa ngọt ngào.
Sáng nào Trương Thần cũng bắt xe đến trạm gần nhà tôi, sau đó mua đồ ăn sáng
rồi gửi tin nhắn. Tiếp đó, tôi sẽ vui vẻ đi xuống, hai chúng tôi cùng ăn bánh
bao và uống sữa đậu nành đợi xe buýt đến.
Mấy ngày gần đây, trời trở gió, nhiệt độ giảm, đồ đang nóng hôi hổi thoắt cái
đã trở nên lạnh ngắt, thế nên Trương Thần liền đổ đậu nành vào trong chiếc bình
giữ nhiệt mang theo người rồi lại để chiếc bình trong áo khoác, ôm trước
ngực.
Trông thấy tôi mặt mày tím tái hổn hển chạy tới, bao giờ anh cũng mỉm cười
với tôi trước, nói vài câu, đợi tôi thở đều rồi mới làm phép, lôi bình sữa đậu
nành mang nhiệt độ cơ thể anh ra, đưa tôi uống.
Là một thanh niên đọc truyện Khổng Dung nhượng lê1 trưởng thành như tôi, tất
nhiên sẽ không có chuyện xấu xa là ăn một mình mà phải là anh một miếng em một
miếng, trong chốc lát sẽ kiss gián tiếp mấy chục lần nhằm tỏ rõ "bản sắc anh
hùng".
Nhằm thể hiện cái gọi là ý nghĩa thực sự của "bản sắc anh hùng", tôi nghiêm
túc đưa ra yêu cầu mạnh hơn, nhanh hơn, cao hơn với chính mình và cả đối
phương.
Chẳng hạn như sau khi Trương Thần uống xong một ngụm, trên khóe miệng khó
tránh khỏi việc lưu lại vết trăng trắng, tôi sẽ nhanh như chớp kiễng chân lên,
dùng lưỡi thay giấy ăn dọn dẹp sạch bong. Sau đó, tôi sẽ chống nạnh cười lớn
nhìn hai tai anh đỏ tía lên. Giữa ánh mắt của những người xung quanh, anh sẽ kéo
tôi đứng trước mình, bảo vệ tôi chen lên chiếc xe buýt nhét đầy người đang chầm
chậm đến.
1 Khổng Dung nhượng lê: Đây là câu chuyện cổ Trung Hoa, nói về đức tính khiêm
tốn, nhường nhịn.
Vào giờ cao điểm, chiếc xe buýt là nơi tốt nhất để thể hiện quan hệ thân mật
giữa người với người. Sự chật chội, này chỉ có thể dùng hình ảnh đội quân tinh
trùng tiến vào noãn tử mới có thể miễn cưỡng so sánh nổi...
Tuy nhiên, có Trương Thần đứng ở phía sau dùng hai cánh tay và thân thể tạo
nên một không gian nhỏ tương đối độc lập nên tôi không phải lo xảy ra thảm cảnh
bị người khác chen đến mang thai nữa. Nhưng, lại nhưng, nếu người khác là anh
thì thảm kịch có khi lại trở thành vở kịch có hậu...
Người con gái đang yêu đúng là "dâm đãng vô cùng". Tôi phải che mặt lại, xấu
hổ quá!
Đến công ty, theo thói quen, Trương Thần rót cho mình một ly nước trắng rồi
nhân tiện pha cho tôi ly trà sữa, sau đó bắt đầu làm việc. Đến giờ ăn trưa, hai
chúng tôi đi riêng hoặc đi cùng vài người đồng nghiệp. Trong giờ làm việc, hoặc
là anh đi ra ngoài nói với tôi vài câu, hoặc là tôi đi vào trong tìm anh lấy đồ
ăn, hoặc tất cả mọi người cùng nhau nói cười một lúc. Sau khi tan làm, tôi và
anh sẽ đồng hành đi về một hướng.
Tóm lại, trong công ty, tất cả vẫn như trước đây, không có ai biết ngọn lửa
"gian tình" của tôi và anh đã hừng hực cháy từ lâu. Đến ngay con mắt lợi hại hơn
cả chủ nhiệm khoa giảng dậy trong trường của cô nàng Tiểu Điểu cũng không phát
hiện ra manh mối gì.
Nhắc đến điều này mới thực sự thấy khâm phục cách thêu dệt trước đây của
Trương Thần, khiến cho đám đồng nghiệp dù nhìn thấy chúng tôi làm gì cũng đều tự
động, tự phát chuyển hóa thành tình hữu nghị cách mạng đồng chí đơn thuần nhất,
trong sáng nhất... Đương nhiên, trên thực tế chúng tôi cũng thực sự chẳng làm
gì.
Có một câu nói nghe