vẫn im lặng thì thầm nói với cô tôi:
"Mẹ, chúng ta về nhà rồi."
Ngữ khí của chị thật bình thường, như
đang cùng cô đi bát phố thế thôi, cuống đến mỏi mệt, vừa về cửa nhà thì
thuận miệng nói thế, như thể cô có thể mở mắt ra mà cười trả lời chị
vậy. Giờ phút này, nước mắt tôi không nhịn được nữa, ào ạt chảy ra. Lo
lắng đau lòng mấy ngày qua tích lại đều trào lên, nhưng tôi không dám
khóc thành tiếng, sợ chị họ vất vả lắm mới ngừng nước mắt được càng
thương tâm. Tôi chỉ có thể quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ngồi không nhúc
nhích, để nước mắt tràn mi. Tuy trong xe đang mở điều hòa, nhưng khi đó, tôi chỉ thấy lạnh thấu xương.
Chỉ một chốc sau, bên cạnh đưa đến một bàn tay, tôi cúi đầu nhìn nhìn, là Trình Gia Gia, anh lặng lẽ đưa
tờ khăn giấy lại cho tôi. Tôi cầm lấy khăn giấy thì anh bỗng nhiên bắt
lấy tay tôi. Tôi bị động tác của anh làm bất ngờ, ngạc nhiên ngẩng đầu.
Trình Gia Gia vừa lúc đó quay sang nhìn tôi, nhìn thấy bộ dạng của tôi,
tay anh lại siết chặt thêm, dùng sức nắm lấy tay tôi.
Anh nắm rất chặt, nắm đến nỗi tay tôi bắt đầu đau, giống như muốn thông qua cái nắm tay mà truyền năng lượng cho tôi, giờ khắc này, tôi cảm thấy như được
khích lệ, tôi có thể tinh tường nhận thấy sự khích lệ và chia sẻ của
anh, thật kì lạ, chỉ một động tác nho nhỏ như thế, lại có thể có tác
dụng không thể tưởng.
Tôi lặng lẽ lau nước mắt, gật gật đầu với
anh, lái xe tốc độ cao rất nguy hiểm, Trình Gia Gia thấy tôi đã bình
tĩnh lại, thở phào rồi lại tập trung lái xe.
Buổi tối sau cái
ngày được đưa về, cô tôi ra đi, vì bà phát bệnh quá nhanh, trong nhà
chẳng chuẩn bị gì hết, bận lật trời, ngay cả thời gian đau lòng cũng
không có, tôi, chị họ, anh rể, cha mẹ tôi, chạy đông chạy tây cả một
đêm, đưa cô tôi tới nhà tang lễ, ngay hôm sau bắt đầu tiếp khách đến
thăm viếng cô.
Di thể của cô tôi đặt trong nhà tang lễ ba ngày,
trong ba ngày này, ban ngày thì chiêu đãi bạn bè thân quyến, buổi tối
thì gác đêm cho cô, chị họ vốn đã mang bệnh, mệt mỏi đến nỗi lại bệnh
lần nữa. Tối cuối cùng, ngay cả anh rể trông hai đêm cũng không chịu
được nữa, tôi liền ở lại trông cô một đêm.
Trông đêm là phong tục của chúng tôi, nhà ai có người thân qua đời, mấy ngày trước khi hỏa
táng, nhất định phải có người không phân biệt sớm tối mà ở bên cạnh
người chết, để ý tới ngọn đèn trường mệnh, không để cho ngọn đèn này
tắt.
Buổi tối đầu tiên là Tiểu Mỹ với An An cùng tôi trải qua, An An không thèm để ý còn đang thời gian tân hôn, chạy tới hỗ trợ, đêm đó
lại càng khăng khăng ở lại giúp tôi, khiến tôi cảm động một trận.
Ứng Nhan cũng tới, hắn đại diện công ty đến tặng hoa, đứa tôi đang kiệt lực chỉ chào hắn được một tiếng rồi vội đi làm chuyện khác.
An An
nhìn Trình Gia Gia đứng chung một chỗ với Ứng Nhan, nhỏ giọng hỏi tôi:
"Nha Nha, rốt cục em muốn cùng người nào hả, chị có cảm giác em thấy ai
cũng chướng mắt, là vì quan hệ với Trình Gia Gia sao?"
Tôi hiện
tại xử lý chuyện của cô còn không kịp , còn tâm trạng đâu mà để ý mấy
chuyện phong hoa tuyết nguyệt kia, lập tức liếc mắt, mở miệng không suy
nghĩ: "Chị à, chị coi giờ là lúc nào rồi, em còn tâm trạng quan tâm mấy
chuyện đó sao?"
An An ôm lấy vai tôi: "Không sao không sao, cô em cũng hi vọng em gả được cho ai đó tốt mà, bà không để ý đâu."
Tiểu Mỹ đứng bên canh cũng lại nhiều chuyện chung: "Em vẫn thấy Trình Gia
Gia tốt, Nha Nha, chị không biết chứ chỗ ở hiện tại của Trình Gia Gia
chính là căn hộ hồi trước của chị đó, sau khi chị đi, em nhiều lần thấy
ảnh đứng dưới nhà đợi chị đến khuya, sau lại nhịn không được mà nói cho
ảnh biết chị đã dọn đi rồi, để ảnh đừng đợi nữa, thật chẳng ngờ sau đó,
ảnh dứt khoát dọn vào ở luôn."
Lòng tôi khẽ run lên, nhớ tới hai
lần tình cờ gặp trước cửa tiểu khu kia, hóa ra anh ngụ ở đó sao, gần đây anh tới một tin nhắn cũng không gửi cho tôi, lần này chuyện của cô,
thái độ của anh cũng không giống với lúc trước, giống một người bạn lâu
năm hơn là người yêu.
Gần đây phải đụng mặt sự thật hơi nhiều,
đầu tôi đau lắm rồi, tôi không muốn đi suy đoán điều Trình Gia Gia nghĩ
nữa. Cứ coi như anh vẫn chưa quên tôi đi, nhưng chuyện nhà anh phức tạp
như vậy, còn có con nhỏ Gia Thanh kia...
Có thể ngồi tám nhảm với hai cô An An và Tiểu Mỹ cũng vui, đêm dài dần trôi, cũng bớt nhàm chán, An An thích Ứng Nhan, Tiểu Mỹ thích Trình Gia Gia, hai người này cứ thi nhau rì rầm bên tai tôi, tôi nổi giận: "Mấy người là theo tui gác đêm
biết chưa, cứ tám chuyện như thế mãi hả, đều về hết cho tui, về nhà mấy
người đi, về với má mi đi."
Tiểu Mỹ im lặng, An An lại không dễ
bị đàn áp như thế, cười híp mắt xáp vào tôi: "Nếu không nhờ bọn chị nói
nhảm, tinh thần em có thể tốt thế này sao, chẳng như ban sáng, vừa tới
đã thấy cái bản mặt em đơ ra, biểu cảm gì cũng không có. Tiểu Mỹ, chúng
ta tiếp tục."
Bạn bè vô tình ơi là bạn bè vô tình, hai cái cô
chết bầm này. Tôi bó tay, đặt mông ngồi xuống băng ghế kê trước linh cữu của cô tôi: "Được rồi, tùy ý hai người..."
An An và Tiểu Mỹ đã
đi tới, một trái một phải chen chúc bênh cạnh tôi, hô
