n chụt choẹt lên má tôi, kéo tay tôi: "Nha Nha nè, bọn chị không muốn em trầm mặc nữa đâu,
khoảng thời gian này tâm tình em khẩn trương lắm rồi, thả lỏng chút đi,
em cứ thương tâm cũng vô dụng thôi. Em nhìn cô em cũng thấy rồi đó, cái
gì cũng không quan trọng, sức khỏe mới là quý nhất, lỡ như em mệt quá mà ngã bệnh thì cha mẹ em biết phải làm sao đây, đừng áp lực nữa, nhé."
Hai người này, mỗi người một bên ôm một cánh tay tôi, ấm áp ủ cánh tay tôi, đêm đông dần trở nên bớt rét lạnh hơn rồi.
Gần về sáng, mọi người đánh mạt chược trên linh đường cuối cùng cũng tan,
tôi rốt cục không ngăn được mệt mỏi, mơ mơ màng màng dựa vào tường ngủ.
Chờ đến khi tôi mở mắt ra, lại thấy mình đang tựa vào người Trình Gia
Gia, mà An An với Tiểu Mỹ vốn ngồi chỗ Trình Gia Gia đang ngồi lại chẳng biết đi đâu.
Hứ, không cần nghĩ tôi cũng biết, hai cái cô chết bầm kia ra điều không làm kì đà đây mà...
Bỗng nhiên tiếp xúc thân mật với Trình Gia Gia, tôi có chút xấu hổ, dịch
người một xíu, ngồi ngay ngắn, tôi sao lại ngủ như thế thế này, còn
chẳng biết là bọn họ thay người nữa, rồi Trình Gia Gia cũng không biết
nghĩ thế nào đây, có thể nào anh cho là tôi tìm cơ hội dựa vào anh
không?
Tôi vừa cử động, Trình Gia Gia đã cảm giác được, anh lập
tức xoay đầu lại: "Tỉnh rồi à? Còn sớm lắm, em cứ ngủ tiếp đi, có chuyện gì thì anh gọi em cho."
"Không ngủ đâu, ngủ đau cổ lắm." Tôi cố ý xoay xoay cổ, đứng lên, kéo xa khoảng cách với Trình Gia Gia ra, "Bọn An An đâu rồi?"
Theo thế đứng dậy của tôi, một cái áo khoác rơi xuống, Trình Gia Gia nhặt
lên, đưa cho tôi, "Mặc thêm đi, ban đêm lạnh, dễ cảm mạo, à, đồng nghiệp của em với Ứng Nhan đi rồi."
"Thôi không cần đâu, anh mặc đi, em không lạnh." Tôi không đón lấy áo khoác, bước vài bước ra phía ngoài,
linh đường chỉ còn lại hai người tôi với anh, cũng không biết bọn Ứng
Nhan thấy Trình Gia Gia ở lại canh linh đường với tôi sẽ nghĩ gì nữa.
Đêm trống trải, linh đường thật lạnh, tôi vừa mới tỉnh, đi có chút xíu đã
muốn đông thành đá, tôi nghe tiếng răng mình đánh lách cách vào nhau.
Trên vai trầm xuống, Trình Gia Gia rốt cục vẫn phủ áo khoác lên vai tôi:
"Đừng gượng nữa, Nha Nha, dựa vào đây nào, có một cái áo thì chẳng là gì đâu."
Chẳng là gì sao? Tôi hoài nghi quay đầu lại, bọn An An đã
đi cả rồi, còn anh ở lại giúp tôi, nếu nói ở lại giúp bạn bè, thì thế là quá mức rồi. Huống hồ, giữa nam và nữ có tình hữu nghị thuần túy sao,
có sao? Thật sự có sao?
Trình Gia Gia hình như nhìn ra tâm sự của tôi, quay mặt cười với tôi một cái, lộ ra hàm răng trắng tinh tăm tắp:
"Nha Nha, thời gian này em mệt mỏi như thế, anh dù muốn cái gì cũng phải chờ tính sau chứ, bộ anh cầm thú đến thế à?"
"Chuyện của cô em
xong xuôi rồi em cũng tranh thủ nghỉ ngơi chút đi." Anh đã nói thế, nếu
tôi tiếp tục tính toàn thì thành ra lòng dạ hẹp hòi rồi.
Tôi nhận lấy áo khoác, chẳng quan tâm anh hữu nghị hay không nữa, nơi này chẳng
có ai, không mặc cái gì chứ, cứ khoác vào cho ấm đã rồi tính, dù sao tôi cũng không định tình cũ quay về với anh, chuyện tương lai ai mà biết
được, như cô tôi đó, nói đi là đi, một tháng trước tôi còn cho rằng bà
khỏe mạnh mà gọi cho bà.
Gần đây, bên cạnh tôi liên tục có người
qua đời, người hàng xóm lầu hai kia của tôi, còn có cô tôi, đều vì bệnh
cấp tính mà chết, để lại cho tôi cảm giác nghiêm trọng khó chịu.
Nhìn thấy quan tài cô có mấy bệt nước đóng băng, tôi không suy nghĩ chuyện
của Trình Gia Gia nữa, anh muốn ở cùng tôi cũng được, anh muốn làm bạn
bè cũng được, dù sao thì tôi biết anh có ý tốt mà. Thế giới thực tại
này, có người quan tâm bạn, thật tình đối tốt với bạn, đã là sung sướng
lắm rồi, anh ta có tâm tư hay mục đích gì, thật sự cũng không cần phải
tính toán nhiều làm gì. Tang sự cô tôi rốt cục cũng xong, tiễn thân hữu về, tôi với chị họ mệt
mỏi trở về nhà cô, chẳng thèm thu dọn phòng ốc bừa bộn, vừa tới giường
là vật ra ngủ, giấc ngủ này cứ như bất tỉnh nhân sự tới thiên hôn địa ám luôn vậy.
Đến khi tôi tỉnh lại, trời đã tối đen, tôi thế mà lại ngủ trọn một ngày.
Chị họ ở phòng cách vách không biết đã đi đâu, mấy ngày nay đúng là dày vò
chị, nương tựa vào mẹ và em trai từ nhỏ, thế mà chỉ trong vòng hai năm
họ đã mất, chị bây giờ dù có thời gian ngủ, cũng không ngủ được.
Trong phòng khách, cha tôi đang thu dọn đồ đạc, cha mấy ngày nay cũng già đi
rất nhiều, chị gái duy nhất mất đi, là đả kích rất lớn đối với ông, tóc
ông bạc hẳn ra, nghe mẹ tôi nói mười mấy ngày nay tối nào cũng nghe ông
trở người liên tục, căn bản là không có giấc nào trọn vẹn.
Khi
tôi đến bên người cha thì ngay lúc cha đang cầm lên một quyển album, ảnh chụp trong album rất ít, phần lớn là ảnh của chị và anh họ trước đây,
cũng có một số ảnh chụp cô tôi khi còn trẻ. Cô mặc sơ mi trắng, cột hai
chùm, trong bức ảnh trắng đen trông bà thật trẻ, lần áo mộc mạc cũng
không làm mất vẻ duyên dáng của bà.
Cha tôi ngơ ngác cầm album,
ngồi trên sofa mắt đỏ ngầu. Như thế không được, tôi lấy lại quyển album
từ tay cha, thuận tay bỏ vào ngăn tủ bên cạnh, lại mở cái TV ở n
