số những người đẹp trai.
Nhưng đó cũng không phải nguyên nhân ta đờ đẫn.
Trong thoáng chốc, ta nhớ lại thanh âm quen thuộc của anh
ta, giai điệu từng đi cùng ta qua những đêm cô đơn tịch mịch, chỉ có một mình
ta ngơ ngác đối mặt với vách tường.
Anh ta cười, nói: “Các chủ vì sao không nói lời nào?”.
Ta phản ứng trở lại, sau đó nhanh chóng lục lọi trên người một
lúc lâu, lệ nóng cơ hồ đã dâng trào khóe mắt, móc ra bút máy hình con thỏ, kích
động đến mức giọng nói cũng phát run, “Xin hỏi… Anh có thể ký tên cho tôi được
không?”.
Tư Mã Hiển Dương sửng sốt, ngay lập tức thay đổi sắc mặt.
“Tôi là fan bự của anh đó nha!”, nhìn anh ta tựa hồ còn
không kịp phản ứng, ta gấp đến mức nhảy nhảy lên. Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên,
ta mở miệng quát um lên: “Lãng bôn… bôn bôn bôn bôn…”.
Tư Mã Hiển Dương ngơ ngác, không tự chủ được bật thốt lên:
“Lãng lưu… lưu lưu lưu lưu lưu…”.
Chúng ta ngưng mắt nhìn đối phương, hợp thanh hát tiếp: “Vạn
lý… đào đào… giang thủy… vĩnh bất hưu…”.[1'>
Trong đại điện, tất cả mọi người đều u mê, chỉ có ta cùng Tư
Mã Hiển Dương nhìn nhau thật lâu, trong mắt dấy lên thần thái chỉ có đối phương
mới hiểu.
“Không ngờ… Anh còn sống, Tô Hà”.
Vẻ mặt Tư Mã Hiển Dương thiên biến vạn hóa, anh ta xông lên
giữ lấy bờ vai của ta, cẩn thận chu đáo nhìn ta thật lâu, sau đó không biết
phát ra tiếng của một người đang khóc hay là đang cười, nhưng ngay sau đó ôm ta
thật chặt vào trong lồng ngực.
Mặc dù bị ôm chặt đến mức sắp ngạt chết, nhưng ta vẫn kích động
đến mức không chịu được. Tình thế nghịch chuyển quá nhanh, đến bây giờ ta còn
không thể tin được, kẻ tử thù đối đầu mà ta minh tranh ám đấu hai năm, hóa ra lại
là một người ta từng thần tượng, kinh tài tuyệt diễm nhưng lam nhan bạc mệnh –
Tô Hà!
Có chút nóng ấm ở khóe mắt chợt lóe rồi biến mất, năm năm rồi…
Ta cứng nhắc túm lấy cổ áo Tư Mã Hiển Dương, rốt cuộc không phải chỉ có một
mình ta phải không… Ta ngẩng đầu nhìn anh ta, lại thấy vẻ mặt anh ta đột nhiên
khôi phục bình thường, nhẹ nhàng đẩy ta ra.
“Cô gái này là thế thân của Các chủ Thanh Phong Các, Các chủ
chân chính của Thanh Phong Các há có thể dễ dàng bị bắt như vậy? Trong đây nhất
định có chút hiểu lầm”. Anh ta bình tĩnh thoải mái như thể đúng rồi, lần lượt
nhìn xuống từng cái miệng chữ O bên dưới, “Cô ấy là… Bạn bè cũ nhiều năm ta
không gặp, muốn ôn chuyện, truyền lệnh ta, La tả sứ hộ tống thần y vào kinh,
các ngươi lui ra đi”.
Ta kinh ngạc nhìn anh ta nói láo mặt không đổi sắc tim không
nhảy thót, quả là…
“Người đâu, đưa Kỷ cô nương đi nghỉ ngơi”.
Người của Triêu Thánh Môn cuối cùng cũng ngậm miệng, nhưng
mà thần sắc mập mờ, ta không khỏi đỏ mặt lên. Trong lúc lơ đãng nghiêng mắt nhìn
đến ánh mắt La Yến Thanh, trừ oán độc còn mang một tia căm hận… Đại tỷ à, ngươi
đừng nói với ta là ngươi thầm mến Tư Mã Hiển Dương đó nha? Ta cho tới hôm nay mới
nhìn thấy mặt anh ta a, mới vừa rồi là tại anh ta, không có liên quan tới ta
nha!
Trong thoáng chốc, tỳ nữ dẫn đường đã đem ta tới trước một
gian phòng, kính cẩn nói: “Đây là phòng ngủ của Môn chủ, mời cô nương theo nô tỳ
đi tắm”.
Ta đã nhiều ngày nay không được tắm rửa, cho nên vui vẻ đi
theo nàng vào bên trong.
Phía sau tấm bình phong, cánh hoa rơi lả tả, sương mù lượn lờ,
ta ngẩng mặt lên ngâm toàn thân vào trong nước, hô, thoải mái thở dài, có thể tắm
thì cuộc sống mới là cuộc sống đầy đủ trọn vẹn! Dĩ nhiên nếu như bên cạnh không
có ai tới thăm thì sẽ tốt hơn…
Ta ngại ngùng nhìn các nàng, “Ngươi, các ngươi có thể xoay
qua chỗ khác hay không”.
Một người trong đám tỳ nữ nói: “Môn chủ đã hạ lệnh, nô tỳ phải
tận tâm hầu hạ cô nương”.
“Không cần, ta chỉ là tù binh”.
“Cô nương có điều không biết rồi”, một tỳ nữ khác đột nhiên
cười mập mờ, “Đây là lần đầu tiên Môn chủ chấp thuận cho một cô gái bước vào
phòng ngủ của ngài, ngay cả La tả sứ cũng chưa từng bước vào”.
Ta đột nhiên kịp nhận ra: “Không phải nói là nghỉ ngơi sao,
tại sao lại phải mang ta tới phòng của anh ta?!”.
Hai tỳ nữ nhìn nhau cười một tiếng, vẻ mặt kia giống như là
nói, hai người ở trước mắt bao nhiêu người nhìn cũng đã nhìn, ôm cũng đã ôm, lại
còn xấu hổ cái gì nữa.
Ta lập tức nhảy ra khỏi mặt nước, bất chấp thân thể bị nhìn
thấy hết sạch, cầm quần áo lên khoác lên trên người, hai tỳ nữ sợ hãi xông lên
giúp ta thay quần áo, tay chân luống cuống, cuối cùng mới có thể mặc hết váy áo
đã được chuẩn bị lên người ta. Quần áo cổ đại tay áo rất rộng, còn có thể che
kín khuyết điểm của vóc người, nhưng mà bộ váy hoa lụa màu tím này tại sao lại…
Ôm chặt như vậy? Vòng eo của ta…
Tỳ nữ cũng nhướn mày, do dự nói: “Cô nương, cái này…”.
“Không thích hợp”, ta nghiêm túc nói: “Ngươi giúp ta chuẩn bị
một bộ quần áo, phải màu đen”.
Tỳ nữ kia nhận lệnh rời đi, khà khà, y phục màu đen nha,
đương nhiên là để dễ dàng chuồn đi.
“Tham kiến Môn chủ”.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng tỳ nữ, trong lòng ta kinh
hãi, Tư Mã Hiển Dương tới rồi! Cho nên nhanh chóng trốn ra phía sau bình phong,
nháy mắt với một tỳ nữ khác, nói: “Nói ta không c