nhạt,
Đám mây thấp cô đơn yếu ớt lạnh như băng.
Gió nhẹ lặng lẽ cuốn lấy nhau,
Hơi nóng phà tới không thể trốn tránh.
Nước mưa dâng lên làm chậm dần cước bộ.
Bất an vì trước mắt không cách nào nhìn rõ,
Cổ họng đau đớn khàn giọng gào thét với bầu trời.
Trong nháy mắt trở nên mãnh liệt.
Dòng nước phản chiếu lại cả bầu trời,
Cướp đi nhịp đập bình tĩnh của trái tim.
Nếu như vươn hai tay ra sẽ bị cơn mưa cướp mất sự ấm áp,
Nhắm mắt lại chỉ càng cảm thấy chói mắt hơn.
Cứ như vậy bị nước cuốn trôi mất hơi thở.
Chỉ để thay thế cảnh tượng vốn yên tĩnh, úa tàn trước mắt.[1'>
Ta cùng Tư Mã Hiển Dương nhẹ nhàng ngâm nga, suy nghĩ sớm đã
bay tới phương nào. Đột nhiên có người ngoài cửa thấp giọng nói: “Khởi bẩm Môn
chủ, có nội báo”.
Tư Mã Hiển Dương nhanh chóng đứng dậy, nháy mắt với ta một
cái, ta liền trốn vào bên trong, từ phía sau tấm bình phong lặng lẽ nhìn ra.
“Vào đi”.
Một người trung niên mặc trang phục tùy tùng đẩy cửa vào, Tư
Mã Hiển Dương nheo tròng mắt, vẻ mặt giống như là một con mèo tinh thần đề
phòng cao.
“Khởi bẩm Môn chủ, Đại Hội Anh Hùng ngày mai sẽ tổ chức ở
Tiêu phủ, các bậc anh hùng đã đến đủ”.
“Người kia có tới không?”, Tư Mã Hiển Dương hỏi.
“Tới”.
Ta không nhịn được nhìn về phía anh ta, đột nhiên cả người
run lên. Đó chính là Tô Hà sao? Vẻ mặt Tô Hà trước giờ luôn luôn dịu dàng, dường
như vĩnh viễn chỉ biết nói năng nhỏ nhẹ. Nhưng mà người trước mắt ta, trong ánh
mắt đầy máu, tựa hồ dã thú nhìn thấy con mồi. Ta hình như chưa bao giờ quan sát
Tư Mã Hiển Dương kỹ càng như vậy, từ khi gặp nhau đến giờ, ta và anh ta xảy ra
quá nhiều biến cố, lúc biết anh ta là Tô Hà càng gợi lại quá khứ trong lòng ta,
trong đầu hỗn loạn đến mức gần như muốn nổ tung. Anh ta ca hát, cũng không còn
có khí chất như xưa, ta hung hăng nắm chặt vạt áo, Tư Mã Hiển Dương cười khẽ, cả
người bao phủ khí phách thế thiên đoạt địa, uy phong lẫm liệt.
Ta đột nhiên ý thức được, anh ta đã không còn là Tô Hà, anh
ta là Môn chủ Triêu Thánh Môn, Tư Mã Hiển Dương.
“Đồ đã chuẩn bị xong chưa? Ngày mai… Lẻn vào Tiêu phủ”.
Người nọ nhận lệnh rời đi, một lúc lâu sau ta mới phát hiện
ra Tư Mã Hiển Dương đang đứng trước ta, tay phải nhẹ nhàng xoa xoa hai má của
ta.
“Tôi cần tình báo của Thanh Phong Các”, anh ta dịu dàng nói:
“Cô sẽ giúp tôi chứ?”.
Trong đầu ta hiện lên vô số ý nghĩ, ta trầm giọng nói: “Tôi
chỉ là một tiểu nha đầu của Thanh Phong Các, ngay cả Các chủ cũng chưa từng
nhìn thấy, làm sao có thể làm tình báo gì được?”.
“…”, Tư Mã Hiển Dương nhìn thẳng vào mắt ta: “Mấy ngày nay
làm khổ cô rồi, không cần trở về Thanh Phong Các, ở lại bên cạnh tôi đi, chờ
tôi tìm được phương pháp trở về”.
“Trở về?”, ta kinh ngạc, “Có thể trở về sao?”.
“Tôi đã điều tra được một chút”, anh ta đột nhiên cười cười.
“Anh trở về… Là muốn làm cái gì?”, ta run giọng nói.
“Vậy còn phải hỏi sao? Đương nhiên là…”, trong mắt Tư Mã Hiển
Dương bao trùm một tầng bóng ma, “Báo thù”.
* * *
“Kỷ cô nương, thân thể người tôn quý, cẩn thận một chút”.
Đầu năm nay, nịnh nọt chính là xu thế thì phải. Từ khi ta
qua đêm trong phòng của Tư Mã Hiển Dương, đây không biết đã là tên vuốt mông ngựa
thứ mấy nịnh nọt ta, trong đáy lòng ta điên cuồng khinh bỉ người trước mắt,
nhưng trên mặt vẫn dối trá cười cười. Tối hôm qua ta cùng Tư Mã Hiển Dương chuyện
trò cả một buổi tối, không cần biết anh ta là Tô Hà hay là Tư Mã Hiển Dương,
nói chuyện phiếm với thần tượng ở khoảng cách gần như thế, ta vẫn kích động đến
mức hoàn toàn không hề buồn ngủ. Cho nên bây giờ ta đeo cặp mắt gấu trúc, tiều
tiều tụy tụy xuất hiện ở Sự Đường, mọi người đương nhiên sẽ cho là chúng ta đêm
qua miệt mài quá độ, ta giải thích mấy câu rồi lười nói nữa, Tư Mã Hiển Dương
cũng không để ý, bởi vì lúc anh ta xuất hiện, đầu mọi người đều đã cúi gằm chín
mươi độ xuống mặt đất, vẻ mặt cứ như chết cha chết mẹ, nên anh ta cũng không
nghe thấy chuyện bàn tán trước đó.
Ta đột nhiên đắc ý, cũng là lão Đại một bang phái, những
chuyện khác thì ta không bằng Tư Mã Hiển Dương, nhưng khả năng giao tiếp tuyệt
đối là cao hơn anh ta, nếu không Tiểu Liên và Tiểu Hồng đâu có vô pháp vô thiên
như vậy.
Nghĩ đến Tiểu Hồng, trong lòng ta không khỏi trầm xuống,
không biết nàng và Lộ Văn Phi ra sao rồi, âm thầm rời đi như vậy, nàng ấy có
trách ta hay không…
“Đang suy nghĩ gì vậy?”, Tư Mã Hiển Dương nói nhỏ.
Ta giật mình, trong tay anh ta cầm một bộ quần áo, hình như
là một bộ váy áo nha hoàn.
“Để cô ở lại đây không an toàn, bên trong Triêu Thánh Môn
cũng không phải tất cả đều là người tôi có thể tin tưởng…”, anh ta nói nghiêm
túc: “Cô cùng tôi lẻn vào Tiêu phủ”.
* * *
Ta leo lên bờ tường, tư thế này rất giống “một cành hồng hạnh
xuất tường“[2'> người ta hay nói…
Chỉ có điều lần này hồng hạnh đang muốn nhập tường.
Ta tốn sức bay qua tường, tư thế duyên dáng đập mông xuống đất,
đau đến mức ta nhe răng nhếch miệng, trong lòng không khỏi oán giận Tư Mã Hiển
Dương, cùng nhau vào Tiêu phủ thì cùng nhau đi là được rồi, tại sao anh ta đi cửa
chính còn ta phải leo tư
