Duck hunt
Người Yêu Ơi, Đi Nào!

Người Yêu Ơi, Đi Nào!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326790

Bình chọn: 8.5.00/10/679 lượt.

y bén, ngay cả tiếng hít

thở của người đó cũng nghe được rõ ràng.

Có rất nhiều người, hơi thở cũng rất quen thuộc.

Nó chỉ khẽ ngửi đã biết đó là mấy công nhân bốc xếp trên bến tàu. Thật ra

nghiêm túc mà nói, loài người cũng là một loại thức ăn của cương thi, cho nên

nó đối với hơi thở loài người hết sức nhạy cảm.

Mấy người đó vẫn núp trong bóng tối. Cương thi

mắt xanh chỉ nghĩ bọn họ cũng chuẩn bị xây hang nên đến đây học tập, nên cũng

không để ý. Vẫn tiếp tục tò mò sờ sờ những vật liệu xây hang của loài người.

Lúc đạo hạnh nó còn yếu, cũng từng đào tổ Yến và

hang chuột chơi. Nhưng hang của con người có cấu tạo rõ ràng to lớn hơn tổ yến

và hang chuột nhiều. Thậm chí còn lớn hơn rất nhiều so với bản thân họ.

Buổi tối có ít vật liệu đã được chủ nhân mang vào

nhà. Nó tò mò đi tới đi lui trên mặt đất, ước lượng độ cao độ rộng, vô cùng chú

tâm.

Mấy kẻ ngu ngốc ở trong chổ tối, thương lượng với

nhau xong xuôi - Được, đi ra đánh nó một trận trước!

Không phải cương thi mắt xanh không kịp phản ứng.

Chẳng qua nó không biết mấy người này muốn làm gì. Bọn họ trùm một túi vải đen

lên đầu nó, nó còn tưởng rằng họ đang chơi đùa với mình.

Phía sau có người cầm gậy gỗ giáng lên người của

nó tới tấp. Cho nên nghề đánh phủ đầu này, thật sự có lịch sử đã lâu.

Khúc gậy to đánh lên người, nhưng cương thi mắt

xanh không thấy đau. Nó bị đánh mấy cái đã cảm thấy thú vị.

Xảo Nhi cũng thường xuyên giận dỗi đánh nó, chỉ

có điều là không cầm gậy thôi. Nó nhanh chóng kéo chiếc túi trên đầu ra, thuận

tay túm lấy một cây gậy gỗ của một người. Nghiên cứu hoàn hảo xong, cuối cùng

giơ gậy gỗ lên, thử dò xét gõ lên trán mình một cái, gậy gỗ vang lên một tiếng

rồi gãy đôi.

Mấy người kia kinh sợ ngây người. Đáng sợ hơn là

nó lại gõ một cái lên kẻ đang ngây ra vì bị nó đoạt gậy gỗ -- Lần này nó cũng

dùng sức rất nhẹ, nó nuôi Xảo Nhi, nên biết được loài người rất yếu ớt. Cho nên

chỉ dùng lực đùa giỡn gõ lên trán hắn ta.

Sau đó tên hung đổ chỉ cảm thấy hình ảnh chợt lóe

lên, đã bể đầu chảy máu.

Một khoảng yên tĩnh kéo dài, khi nó lại lấy một

cây gậy gỗ khác thì mọi người mới tỉnh hồn lại, bỏ chạy trối chết, vứt lại dưới

đất mười mấy cây gậy.

Sự thật chứng mình cương thi mắt xanh vô cùng

hiền lành. Nó cho rằng mình làm hư cây gậy, cho nên bọn họ không cùng chơi với

nó nữa. Nó nhặt mấy cây gậy trên mặt đất lên, tính tối hôm sau lúc bắt đầu làm

việc sẽ trả lại cho bọn họ.

Sau khi Xảo Nhi biết chuyện xảy ra, đã lặp đi lặp

lại với nó rất nhiều lần -- Cái đó kêu là đánh, là hành động khi loài người tấn

công lẫn nhau, không phải là chơi!

Cương thi mắt xanh liền tức giận: Bọn người to

gan, ngay cả cương thi cũng dám đánh!

Đêm hôm sau, cương thi mắt xanh bắt đầu làm việc

tiếp. Đại đa số chủ thuyền trên bến tàu đều chờ nó. Nó còn chưa đến gần, đã có

người cất giọng chào hỏi "Mắt Xanh, cậu mới đến à, sang đây làm đi."

Nó nhanh chóng sải bước đi qua đó, giúp dỡ hàng.

Bên cạnh cũng có chủ hàng đang đợi không hài lòng "Tại sao anh lại như

vậy, rõ ràng là tôi đứng đây đợi hắn trước. Mắt xanh, dỡ hàng cho tôi trước

đi."

Cương thi mắt xanh cũng đã làm việc ở đây vài

ngày. Nó cũng hiều được mấy từ "đến đây", "qua bên này",

"bắt đầu", "làm việc" đơn giản hay nghe này. Lúc này nó hơi

do dự. Nó biết chủ thuyền gọi nó, nhưng nó không phải đang làm bên này ư?

Nó do dự khiến chủ thuyền bên cạnh không vui

"Đến đây, tôi trả cậu gấp đôi tiền công được không?"

Lời vừa nói ra, mấy chủ thuyền chờ dỡ hàng bên

cạnh cũng không vui "Một người làm công việc của mười người. Anh nghĩ trả

người ta gấp đôi là hào phóng rồi hả? Mắt xanh, qua chổ của tôi, tôi trả cho

cậu gấp năm lần."

Cương thi mắt xanh nhìn trái rồi lại nhìn phải.

Xung quanh lại bắt đầu đấu giá, giá tiền ngày một cao. Cuối cùng tiền bạc cũng

không giải quyết được vấn đề. Mấy chủ thuyền càng lúc càng tức tối, lại bắt đầu

đánh nhau.

Bến tàu ẩu đả lộn xộn. Cương thi mắt xanh chỉ

nghe hiểu được một phần nhỏ của câu chuyện. Miễn cưỡng hiểu được là vì bọn họ

tranh giành thứ tự trước sau. Nhưng nó vẫn không giải thích được -- Có thời

gian như vậy, cứ đứng xếp hàng đợi đến lượt không phải là xong rồi sao? Có gì

đâu mà phải tranh giành chứ?

Nó cảm thấy vẫn là cương thi đơn giản. Chuyện có

thể khiến chúng tranh chấp tất nhiên là liên quan đến chuyện tính mạng. Bọn

chúng không giống loài người. Vì chuyện chán ngấy như thế cũng có thể tranh

giành đến mức sứt đầu mẻ trán.

Cuối cùng, nó vẫn bốc hàng cho tám con thuyền,

giá tiền cũng hơn

bình thường rất nhiều. Lúc rời đi, tên đốc công trợn mắt trừng nó. Bởi vì nó

vẫn còn tức giận vì chuyện mấy tên kia trùm túi đánh nó đêm qua. Cho nên lúc

này nó cũng hung hăng trợn mắt trừng lại tên đốc công.

Đột nhiên gã đốc công yếu đi ba phần khí thế,

nhanh chóng quay đầu đi, không dám nhìn nó nữa.

Đêm nay, nó kết thúc công việc rất sớm. Lúc đi

cũng có chủ thuyền gọi nó, nó chỉ khoát tay với chủ thuyền. Bây giờ nó đã biết,

nghĩa của việc khoát tay chính là "Không".

Rõ ràng nó rất thích thế giới loài người. Cũn