g lại lúc thích
hợp, đồng thời cam kết sau này không động đến Hồng Hải.
Lại nói phía Nam Ninh, sau khi Nirvana thu mua Bác Vũ thành công, chuyển hẳn
tổng hành dinh đến tòa nhà Địa Vương, chính là tầng trên của trụ sở Bác Vũ, Mã
Tiên Dũng - tổng giám đốc mới của Bác Vũ đã chính thức làm thủ tục tiếp nhận
bàn giao của Triệu Thành Tuấn. Mã Tiên Dũng vốn là phó tổng giám đốc của
Nirvana, quản lý nghiệp vụ của Nirvana ở Mã Lai, có mối quan hệ đặc biệt với
Chương Kiến Phi, hai người không chỉ là bạn học ở Cambridge mà còn là đôi bạn
chung lưng lập nghiệp lâu năm. Đây là một nhân vật lợi hại, về năng lực cá nhân
không kém Chương Kiến Phi, ở con người anh ta hội tụ một cách hiếm có những điểm
mạnh của Chương Kiến Phi và Triệu Thành Tuấn, chính là một nhân tài hiếm có
trong giới doanh nhân. Cho nên sau khi Chương Kiến Phi thành lập công ty riêng,
không do dự liền thuyết phục anh ta sang công ty của mình, không chỉ giao cho
chức phó tổng giám đốc, mà còn trao cho nhiều đặc quyền khác, Nirvana thành
công thu mua Bác Vũ có công lớn của Mã Tiên Dũng. Chẳng trách anh ta được đặt
biệt hiệu “Phù thủy”, chỉ nửa tháng ngắn ngủi sau khi tiếp quản Bác Vũ đã làm
cho Bác Vũ hồi sinh, tất cả những dự án trì trệ của Bác Vũ trước đây, anh ta
tiến hành tổng rà soát, tổ chức vận hành trở lại, có hiệu quả rõ rệt. Chương
Kiến Phi rất hài lòng, Triệu Thành Tuấn cũng không có gì để nói, con mắt nhìn
người của Chương Kiến Phi quả thật đáng nể.
Tình hình đã tương đối ổn định, công việc còn lại chỉ là vấn đề nhân sự của
công ty. Trong vấn đề này Chương Kiến Phi dành cho họ sự tôn trọng và quyền tự
do hoàn toàn, đi hay ở là quyền của họ, công ty không ép. Lúc đầu ban lãnh đạo
dự đoán là sẽ có nhiều người lựa chọn ra đi, nhất là phòng thị trường, những
năm vừa qua Bác Vũ đã bồi dưỡng được không ít nhân tài có triển vọng, là đối
tượng nhắm tới của các công ty cạnh tranh, trên thực tế họ đã đưa ra những điều
kiện đãi ngộ rất ưu việt, nhưng thật bất ngờ số người ra đi rất ít, phần lớn
đều ở lại. Cho nên ngay cả Mã Tiên Dũng cũng phải công nhận Triệu Thành Tuấn bề
ngoài lạnh lùng khắt khe, thực ra là người rất biết lôi kéo người khác, sự gắn
bó đó không đơn giản chỉ thông qua chế độ ưu đãi về tiền lương là có được, nói
cách khác, anh ta rất biết quản lý công ty.
Là thư ký thứ nhất của tổng giám đốc, vấn đề đi hay ở của Mạc Chính Hàm (A Mạc)
rất được quan tâm. Mọi người đều biết, cô làm việc bên cạnh Triệu Thành Tuấn
bảy năm, có mặt ngay từ khi thành lập Bác Vũ, cô không thuộc tầng lớp cao cấp
của công ty, nhưng hoàn toàn xứng đáng là thành phần nguyên lão của công ty.
Trải qua bảy năm sóng gió, cô đã chứng kiến sự trỗi dậy như kỳ tích của Bác Vũ,
từ ngày khởi nghiệp đến lúc cất cánh, cho nên khi chắc chắn Bác Vũ bị Nirvana thôn
tính, cô bị sốc nặng chưa từng thấy, nhất là hôm Triệu Thành Tuấn bị hội đồng
quản trị tuyên bố cách chức chủ tịch hội đồng và tổng giám đốc, có người nhìn
thấy cô khóc trong phòng vệ sinh.
Nhưng A Mạc vẫn là A Mạc, làm việc đã lâu bên cạnh Triệu Thành Tuấn, trải qua
bao sóng gió thăng trầm, ảnh hưởng sâu sắc bởi tác phong làm việc của ông chủ,
trong mọi tình huống đều không được phép mất bình tĩnh, những lúc bi đát nhất
cũng phải biết kiềm chế, cho dù mắt sưng đỏ vẫn không bối rối, dường như phong
ba bão táp trước mặt cũng không liên quan đến cô, vẫn luôn chỉn chu trong công
việc, vẫn luôn là thái độ điềm tĩnh, vẫn nụ cười trên môi khi đón khách.
Ngày đầu tiên tổng giám đốc mới của Bác Vũ đến công ty quan sát, nhân tiện nhận
thủ tục bàn giao của Triệu Thành Tuấn, A Mạc vẫn bưng lên một tách cà phê thơm
phức dặt trước mặt Mã tiên sinh, anh ta khen hết lời cà phê của cô, A Mạc sau
khi lịch sự cảm ơn, liền đệ trình đơn thôi việc. Lúc đó Mã Tiên Dũng nheo mắt
nhìn cô một lát, cười ha ha: “Cô đã quyết định thôi việc sao còn mất công pha
cho tôi tách cà phê ngon thế này, cô hoàn toàn có thể bỏ thuốc độc vào đó.”
A Mạc điềm nhiên trả lời: “Một ngày tôi vẫn còn trên cương vị, sẽ vẫn làm tốt
công việc phận sự của mình, sau khi ông phê chuẩn đơn thôi việc của tôi, tôi bỏ
thuốc độc cũng chưa muộn.”
Mã tiên sinh ngây người giây lát, lại cười ngất: “Tốt tốt, không hổ là do Brant
bồi dưỡng, hôm nay Mã Tiên Dũng tôi thành tâm thành ý mời cô ở lại, điều kiện
do cô đưa ra, chỉ cần trong phạm vi hợp lý tôi quyết không có ý kiến gì. Tôi
mới đến lạ nước lạ cái, rất cần sự giúp đỡ của cô, cô thấy thế nào?”
A Mạc khéo léo từ chối, nhưng sau đó Triệu Thành Tuấn khuyên cô: “Cô ở lại đi,
không nên vì tôi mà ảnh hưởng đến tiền đồ của mình, đến công ty khác cô phải
làm lại từ đầu, lòng người khó dò, ai biết gặp phải ông chủ thế nào? Mã Tiên
Dũng là bạn của chủ tịch Chương, cô khá hiểu về chủ tịch Chương, người bên cạnh
anh ta có thể tin được, huống hồ cô đã quen công việc ở đây, thay đổi môi
trường làm việc cố nhiên cũng tốt, nhưng cũng lao tâm mệt mỏi, chi bằng cứ để
như cũ đi.”
A Mạc rơm rớm nước mắt không nói, Triệu Thành Tuấn lại tiếp: “A Mạc, cảm ơn
đóng góp của cô với công ty
